Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341249
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1249 lượt.
ng tay gõ, vừa đưa chân đạp, "An Hạ Dao, anh biết là em đang ở bên trong, nếu không muốn anh làm phiền hàng xóm của mình thì hãy ngoan ngoãn mở cửa cho anh."
An Hạ Dao nghiến răng, cuối cùng không ngồi yên được nữa, giận dữ kéo cánh cửa ra, "Diệp Trí Viễn, rút cuộc là anh muốn làm gì?"
Diệp Trí Viễn nghênh ngang đi vào, "Anh muốn làm gì ư? Là anh đến đòi nợ thôi."
"Đòi nợ?" An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn không hiểu.
"Em đã nợ tiền anh, không nhẽ định không trả?" Diệp Trí Viễn nói với vẻ rất nghiêm chỉnh.
"Tôi nợ tiền anh khi nào?" An Hạ Dao không hiểu, đừng có nói những chuyện chó chết như 10 năm trước cô đã nợ tiền Diệp Trí Viễn đấy nhé.
"Hôm nay, lúc ở quán cà phê, em đã thanh toán chưa?" Diệp Trí Viễn nói rất nghiêm túc. "Chắc rằng em không đến mức ngay cả chi phí cho buổi xem mặt cũng có ý để anh trả đấy chứ?"
Trang Nghiêm đúng là chưa thanh toán, An Hạ Dao thì bỏ đi như chạy trốn, nên làm gì còn nhớ đến chuyện đó, bây giờ nghe Diệp Trí Viễn nói vậy, cô bèn giận dữ quay người vớ lấy ví tiền đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn, "Nói xem, bao nhiêu tiền?"
"Ừm, cà phê thì có giá, nhưng anh đã thanh toán giúp em, giải quyết vấn đề rắc rối giúp em, tình nghĩa ấy thì là vô giá!" Diệp Trí Viễn chớp đôi mắt rất đẹp nhìn An Hạ Dao, "Hơn nữa, giữa chúng ta tiền nong thì đúng là làm tổn thương đến tình cảm quá!"
An Hạ Dao vốn đã phải cố kìm cơn tức giận, nên đáp lại bằng giọng không liên quan đầy bất mãn: "Tôi chẳng có quan hệ gì với anh, chẳng có chút quan hệ nào."
"Đúng thế, chẳng qua cũng chỉ là quan hệ tình một đêm thôi mà." Diệp Trí Viễn làm ra vẻ rất trong sáng, cố ý nói với vẻ không thoải mái: "Em có thể tùy tiện, nhưng, còn anh thì chẳng thể nào tùy tiện được."
Những lời ấy của Diệp Trí Viễn đã khơi dậy triệt để cơn giận dữ trong lòng An Hạ Dao, cô lập tức lấy ra hai tờ tiền màu đỏ, ném vào mặt Diệp Trí Viễn, "Anh đừng có mà giở thói giành được rồi còn giả bộ tử tế. Cầm lấy tiền, biến ngay!"
Diệp Trí Viễn nhăn nhở cầm hai trăm đồng lên, nhăn mặt nhìn An Hạ Dao, nói với vẻ vô tội: "An Hạ Dao, em không như thế chứ? Sao lại keo kiệt vậy, định dùng hai trăm đồng để đuổi anh đi à? Số tiền này dù có mời một con vịt đến cũng còn không đủ!"
Khuôn mặt xinh xắn của Hạ Dao chợt đỏ bừng, biết là Diệp Trí Viễn bóng gió nói tới chuyện đêm hôm đó, đáng chết, cô đã mất đi sự trinh trắng, lại còn phải bù tiền, cô mới là người phải chịu ấm ức, thiệt thòi, "Diệp Trí Viễn, anh đùng có giở thói được ăn rồi lại còn giả bộ tử tế!"
"Anh đâu có được ăn? Rõ ràng là anh đã phải bỏ rất nhiều sức..."
Diệp Trí Viễn chưa nói xong, An Hạ Dao đã nổi đóa lên, tức giận ném một chiếc gối ôm vào mặt anh: "Cút ra ngay!"
"Anh lớn thế này rồi mà vẫn chưa được học cút, hay là, em làm mẫu cho anh trước đi?" Diệp Trí Viễn nhăn nhở đón lấy chiếc gối ôm, rồi ôm nó vào lòng, hoàn toàn không để ý gì đến vẻ tức giận của Hạ Dao.
"Cút!" An Hạ Dao không kìm được, kéo cửa ra một cách thô bạo: "Diệp Trí Viễn, anh có đi hay không?"
"Diệp Trí Viễn nhìn khuôn mặt đỏ lên vì xấu hổ và giận dữ của An Hạ Dao, lại càng thấy muốn chọc tức, bèn khẽ lắc đầu: "Anh không đi được."
"Được, anh không đi, vậy thì tôi sẽ đi!" An Hạ Dao đùng đùng đi ra ngoài.
Diệp Trí Viễn thấy cô làm thật, vội theo ra, cánh cửa "cạch" một cái, tự động khép lại. Diệp Trí Viễn kéo An Hạ Dao lại: "An Hạ Dao, em đừng làm như vậy thật, anh đi là được chứ gì?"
"Em muốn anh tìm người mở khóa giúp em, vậy thì có nên nói cho dễ nghe một chút không nhỉ?" Diệp Trí Viễn cố ý kéo dài hai tiếng "giúp em."
"Dễ nghe cái con khỉ!" An Hạ Dao tức giận: "Không cần anh giúp nữa, tôi sẽ tự đi tìm
quản lý của chung cư." Cô cần gì đến Diệp Trí Viễn cơ chứ!
Diệp Trí Viễn bĩu môi không nói gì, lập tức kéo An Hạ Dao lại: "An Hạ Dao, bây giờ em sao thế? Nói câu nào cũng văng tục được, đạo đức, giáo dục của em để đâu rồi?"
"Người có giáo dục tốt đến mấy gặp phải anh cũng phát điên." An Hạ Dao cúi đầu, lẩm bẩm.
"Lẩm bẩm gì thế? Anh đã tìm người đến mở khóa rồi, em cứ chờ là được." Diệp Trí Viễn lại kéo An Hạ Dao trở về trước cửa nhà mình.
Diệp Trí Viễn cúi đầu nhìn An Hạ Dao, từ chỗ anh vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt nhìn nghiêng của An Hạ Dao, đó là một khuôn mặt hình trái xoan, chiếc mũi thẳng, đôi môi gợi cảm, một đôi mắt to đen long lanh, hàng mi cong cong, lúc này cô đang nhìn xuống đất, nên chỉ thấy thấp thoáng.
Làn da của An Hạ Dao vốn rất trắng, do tính chất công việc suốt ngày ở trong nhà không ra ngoài nên khiến nó càng thêm trắng và nõn nà, so với năm 17 tuổi không chênh là mấy, nếu không phải vì sự trôi qua của thời gian khiến cho tính tình cô ít nhiều có những thay đổi, thì nếu cô buộc hai bím tóc lại, Diệp Trí Viễn sẽ không chút nghi ngờ, An Hạ Dao lại trở về năm 17 tuổi.
Trống ngực của An Hạ Dao đang đập, mang theo một nỗi đau, buồn âm ỉ mà chính cô cũng không thể nói cho rõ ràng...
"An Hạ Dao, hình như 10 năm rồi chúng ta chưa gặp nhau!" Im lặng một hồi lâu, cuối