Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341375

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1375 lượt.

uên, sáng sớm mai chúng ta phải đến nhà anh ăn bữa sáng.” Diệp Trí Viễn thấy An Hạ Dao có vẻ dao động, vội tiến tới, “Em ở nhà em, anh ở nhà anh, nếu lại xảy ra chuyện đến muộn, và bị bắt quả tang thì chẳng phải sẽ hỏng chuyện sao? Hay là em đã nghĩ ra được những lời để đối phó với bố mẹ em rồi? Ngày đầu tiên khi thành vợ chồng phải tránh mặt nhau? Hay là nói thật, ngay từ đầu đã là giả vờ kết hôn, để rồi khiêu khích xem huyết áp của cha mẹ em rút cuộc là có thể tăng đến bao nhiêu…”
Không thể không thừa nhận, mỗi một lời nói của Diệp Trí Viễn đều động chạm đến chỗ đau của An Hạ Dao, cô đành phải đồng ý một cách bất lực: “Thôi được, coi như những lời anh nói là có lý…”
“Những lời anh nói từ trước đến nay đều là chân lý.” Trí Viễn tự nhận một cách không biết xấu hổ, tiếp đó nhìn chằm chằm vào An Hạ Dao: “Vậy thì, vợ thân yêu, em đã nghĩ xong chưa? Đến nhà em hay đến nhà anh?”
“Thôi, về nhà anh đi, giường của nhà em bé như vậy, hai người nằm thì chật lắm…” Diệp Trí Viễn không chờ An Hạ Dao trả lời, bèn lẩm bẩm như vậy, âm lượng không to, chỉ đủ cho An Hạ Dao nghe rõ.
“Ai bảo giường của tôi bé, hai người ngủ thì chật?” An Hạ Dao vừa nghe vậy đã thấy không vui, bèn nhảy lên nói: “Giường của nhà tôi ít ra thì cũng rộng 2 mét, được chưa?” Đừng có nói là hai người nằm ngủ, đến đánh nhau cũng còn được!
“Thôi được, sẽ đến nhà em.” Diệp Trí Viễn quyết định, khẽ cười, trong bụng không khỏi mừng thầm, mặc dù nói rằng giường của nhà cô nhỏ, nhưng lần đầu tiên của hai người đã diễn ra ở đó, đêm đầu tiên sau khi đăng ký kết hôn cũng sẽ ở nhà cô ấy, như thế sẽ có cái để mà kỷ niệm! Chờ đến đêm động phòng hoa chúc trong ngày cưới thì sẽ ở nhà anh.
“Tôi…” An Hạ Dao há miệng, nhưng lập tức thôi không nói ra những lời bất mãn, “Đến nhà tôi thì đến, có điều, anh hãy nghe đây, anh không được vượt qua ranh giới của tôi, nếu không…” Đôi lòng đen trong mắt cô đảo một vòng, trong một lúc, An Hạ Dao không nghĩ ra lời gì có thể đe dọa Diệp Trí Viễn, nên đành dừng lại.
“Nếu không thì sao?” Diệp Trí Viễn nhướn đôi lông mày, nhìn An Hạ Dao bằng đôi mắt đen, chờ cô nói tiếp với vẻ thú vị.
“Nếu không thì dù là thần thánh anh cũng phải cút.” An Hạ Dao bĩu môi, cuối cùng nói ra được câu ấy.
“Ha, ha, ha…” Diệp Trí Viễn không nén được cười ha hả, cười xong mới hỏi rất nghiêm túc: “An Hạ Dao, ranh giới của em là gì?”
“Không được động vào người tôi!” An Hạ Dao nhắc lại một lần nữa, “Chúng ta chỉ ngủ cùng. Chỉ là ngủ cùng!”
“Được.” Diệp Trí Viễn gật đầu, và nói: “Nhưng anh thì rất hoan nghênh nếu em động vào anh!”
An Hạ Dao trừng mắt nhìn anh, “Có ma mới muốn động vào anh.”
“Đúng thế, em là ma nữ mà!” Diệp Trí Viễn vẫn liều lĩnh đùa.
“Chết này!” An Hạ Dao giận dữ, huých cùi tay vào Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn nhíu mày, ôm bụng lùi xa mấy bước: “An Hạ Dao, em muốn anh nôn à?”
An Hạ Dao trừng mắt lườm rồi quay người bỏ đi, Diệp Trí Viễn sải bước đuổi theo, rồi cùng lên chiếc taxi mà cô vừa vẫy, rồi nghe An Hạ Dao nói địa chỉ nhà mình với vẻ không cam tâm tình nguyện.
Lái xe taxi mở bản nhạc đang thịnh hành, vừa lái xe vừa lắc lư theo nhịp với vẻ phấn khích, và tất nhiên cũng làm cho chiếc xe vì thế mà chồm chồm lên theo. An Hạ Dao nhắc khéo mấy lần, nhưng người lái xe chỉ hơi điều chỉnh một chút mà thôi. Còn Diệp Trí Viễn thì đầu vốn đã choáng váng vì uống say, bây giờ lại ngồi phải chiếc xe xóc như vậy, nên cảm giác bụng cứ cuộn lên dữ dội, vừa xuống khỏi xe là lập tức chạy về phía thùng rác nôn ồng ộc vào đó.
An Hạ Dao do dự một lúc, định mặc kệ anh, nhưng đôi chân lại không hề nghe theo sự điều khiển mà cứ đi về phía anh: “Này, anh không sao chứ?”
Diệp Trí Viễn lắc đầu, vừa mới nói xong câu: “Không sao”, lập tức quay người lại tiếp tục ọe ọe, nhưng không nôn ra bất cứ thứ gì. “Em gái nạm răng!”
Trái tim của An Hạ Dao thắt lại, Em gái nạm răng, mặc dù đó không phải là một biệt hiệu hay, nhưng có thể khiến cho cô nhớ lại rất rõ hồi 17 tuổi, cô và Diệp Trí Viễn đã từng cùng nhau trải qua những tháng ngày đầu tiên của tuổi thanh xuân.
Trước đây, mỗi một lần nghe Diệp Trí Viễn gọi như vậy, cô đều rất cảm động, và thấy xốn xang. Đó là cách thức thể hiện tình yêu rất đặc biệt giữa hai người. Nhưng, bây giờ nghe tên gọi ấy, tuy cũng thấy xúc động và xao xuyến, nhưng phần nhiều vẫn là thấy phiền muộn!
Đúng thế, đó là nỗi phiền muộn mà An Hạ Dao thật sự không biết phải làm gì với Trí Viễn!
Lý trí thì luôn nhắc nhở cô rằng phải biết trân trọng cuộc sống, rời xa tai họa, rời xa Diệp Trí Viễn, không thể vấp ngã hết lần này đến lần khác. Nhưng tình cảm thì cô không thể nào chống đỡ lại trước việc Diệp Trí Viễn mỗi ngày một tiến đến gần. Rõ ràng, cô đã nghĩ rằng đến chết cũng không nên qua lại với anh nữa, nhưng rồi lần nào cũng vậy, nơi sâu thẳm của trái tim cô luôn khao khát được nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của anh, được cãi cọ, đấu khẩu với anh.
Vì, những khi không có Diệp Trí Viễn, cuộc sống của cô giống như một dòng nước chết, chỉ khi Diệp Trí Viễn liên tiếp xuất hiện trước mặt cô rồ