Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341255
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1255 lượt.
g đôi mắt đen ánh lên vẻ bị tổn thương, rồi anh từ từ thu bàn tay về và nắm lại thành nắm đấm, miệng nhếch lên một nụ cười đau khổ: “An Hạ Dao, em đã thay đổi thật rồi!”
An Hạ Dao lập tức thấy trong lòng dậy lên một cảm giác rất phức tạp, cô chợt nhớ đến một câu mà từng đọc thấy: rất ngẫu nhiên anh lại tìm đến tôi, liên hệ với tôi. Sự xuất hiện đột ngột của anh vẫn làm rung động sợi tơ lòng trong tôi. Chỉ có điều, tôi cũng đã học được cách giả vờ với anh, không lạnh lùng cũng không nồng nhiệt, không ghét cũng chẳng yêu, cười một cách cách vô tư, và không bao giờ rơi những giọt lệ rẻ tiền nữa. Sau đó nghe anh khẽ nói: em đã thay đổi rồi. Đúng vậy, quá khứ đã qua rồi, không có một thứ tình cảm không thay đổi và cũng không có những con người không thay đổi.
“An Hạ Dao, anh không thay đổi, tại sao em lại thay đổi?” Diệp Trí Viễn thở dài, rồi nói với vẻ quyết đoán: “Anh sẽ không để cho em thay đổi!” Nói xong, nắm lấy bàn tay của An Hạ Dao.
An Hạ Dao ra sức vùng ra, nhưng Diệp Trí Viễn nắm rất chặt, và tiếp tục nói bằng vẻ rất kiên định: “An Hạ Dao, nếu chúng ta đã là vợ chồng rồi thì chuyện tình cảm cần thiết phải vun đắp thật cẩn thận, trước đây em đã có thể yêu anh, thì bây giờ chắc chắn cũng sẽ yêu anh!”
Có thể vì ánh mắt của Diệp Trí Viễn quá tình cảm, có thể vì cách nói của anh quá quả quyết, có thể vì An Hạ Dao đã bắt đầu thấy dao động, nên cô khẽ thở dài, nói với vẻ bất lực: “Diệp Trí Viễn, sao anh lại có thể độc đoán như vậy?”
“Anh độc đoán như thế đấy!” Diệp Trí Viễn đáp lại với vẻ trẻ con, “Dù sao thì anh cũng không cần biết, bây giờ em đã là vợ anh rồi, em không chạy thoát được đâu!”
An Hạ Dao bảo Diệp Trí Viễn đi tắm trước và đi ngủ, đến khi cô tắm xong thì Diệp Trí Viễn đã ngáy khò khò trong giấc mơ, cô do dự một chút rồi cũng lên giường, khẽ kéo chăn, nằm nghiêng người, mắt vẫn mở nhưng tim thì đập rất nhanh, thần kinh lúc nào cũng căng ra, xem Diệp Trí Viễn có hành động nào quá mức hay không.
An Hạ Dao gạt bàn tay Diệp Trí Viễn đang đặt trên miệng mình ra, rồi giận dữ hỏi: “Sao anh lại ôm tôi ngủ?”
“Xin thua rồi đấy. Rõ ràng là em ôm anh đấy chứ!” Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao với vẻ của một người vô tội, rồi dẩu môi: “Em tự mình nhìn đi, em tiến lại đấy chứ!”
An Hạ Dao nhìn lại, đúng là cô đã vượt qua ranh giới mà cô tự vạch ra thật, vì thế bèn nói: “Thôi được, lần này không thèm so đo với anh nữa!”
“An Hạ Dao, em không thèm so đo với anh?” Diệp Trí Viễn lên tiếng với vẻ bất mãn: “Là em chiếm phần hơn từ anh đấy chứ, em phải chịu trách nhiệm với anh mới đúng.”
“Chiếm phần hơn từ anh?” An Hạ Dao ngẩng mặt lên với vẻ đầy lý lẽ: “Đây là giường của tôi.”
“Bây giờ chúng ta đã kết hôn rồi, chiếc giường này là tài sản chung của vợ chồng, mỗi người một nửa.”
An Hạ Dao ngây người ra, tiếp đó bèn cướp lời: “Diệp Trí Viễn, rút cuộc anh có phải là đàn ông hay không vậy?”
“Anh có phải là đàn ông hay không thì chẳng phải em biết rất rõ còn gì?”
Nghe vậy, An Hạ Dao càng thêm tức giận: “Diệp Trí Viễn, nếu anh là đàn ông thì anh phải biết ưu tiên phụ nữ chứ? Chiếc giường này cứ coi là tài sản chung của vợ chồng đi, thì cũng phải tính theo tỉ lệ mà tôi phân chia, vì tôi là phụ nữ!”
Diệp Trí Viễn bĩu môi: “Em không định nói đó là tỉ lệ bảy/ba đấy chứ?”
“No, là tám/hai, sau này anh chỉ được nằm hai phần giường thôi, tôi sẽ mua thước đo, rồi đo cụ thể cho anh.” An Hạ Dao nói một mạch, thở hổn hển rồi mới tiếp: “Được rồi, bây giờ tôi không so đo nữa!” Nói xong, rời khỏi người Diệp Trí Viễn với vẻ mặt không thay đổi, rồi đi nhanh vào nhà vệ sinh, chẳng khác gì con thỏ bị người khác giẫm vào đuôi.
Khóe môi Trí Viễn ẩn chứa nụ cười, mắt nhìn theo An Hạ Dao bỏ đi như chạy trốn. Đúng là không muốn cười cũng không được!
Sau khi hai người thu dọn xong, vội đến nhà họ Diệp thì cũng đã 10 giờ, và cũng đến giờ ăn cơm trưa.
Trong lúc ăn cơm cùng với ông bà Diệp, An Hạ Dao không khỏi cảm thấy đôi chút áp lực vô hình, và điều đó khiến cô trở nên mất tự nhiên. Mãi cho tới khi ăn xong cơm, rời khỏi nhà họ Diệp cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“An Hạ Dao, anh phát hiện ra rằng mỗi lần em gặp cha anh, em có vẻ rất căng thẳng!” Diệp Trí Viễn tra chìa khóa vào ổ, khởi động máy, miệng thì nói.
“Phải chịu áp lực gì?” An Hạ Dao nghiến răng, giận dữ nhìn Diệp Trí Viễn.
“Em nhìn anh bằng ánh mắt tình cảm như vậy làm anh hồi hộp và tim đập nhanh hẳn đây này.” Diệp Trí Viễn quay mặt đi, mỉm cười nói với An Hạ Dao: “Mà tim anh đập nhanh thì anh khó mà kiềm chế được việc ôm hôn em đấy!”
Nói xong, Diệp Trí Viễn đột ngột tiến sát gần An Hạ Dao ôm ngay cô vào lòng, mặc cho cô cứ trợn mắt, há mồm.
An Hạ Dao nhìn khuôn mặt Diệp Trí Viễn mỗi lúc một áp sát đến, chưa kịp phản ứng thì đã thấy một nụ hôn đầy sức mạnh áp xuống môi mình…
Diệp Trí Viễn đưa chiếc lưỡi linh hoạt, lùa qua đôi môi của cô, rồi quấn chặt lấy lưỡi của cô và hôn… Bàn tay của anh vuốt ve lên chiếc eo nhạy cảm của cô không chút kiêng dè.
Cảm giá