Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Tác giả: Liêu Uyển Hồng

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

ệc phù hợp, rồi bọn họ định cư luôn ở nơi này. Ở đây cách trường học mà Tuyết Nhung còn đang theo học khoảng hai, ba tiếng đồng hồ đi xe hơi, vì thế Tuyết Nhung không thể không từ bỏ luôn việc học hành của cô, cùng Lancer dọn đến thành phố nhỏ này.
Sau khi sống tạm hai tháng ở căn nhà thuê, Lancer đã dùng số tiền mà bà ngoại anh cho để mua một ngôi nhà lát gạch màu đỏ được xây với lối kiến trúc từ cuối những năm 60. Căn nhà tuy là ở trong thành phố, nhưng lại tọa lạc ngay lưng chừng của một ngon núi nhỏ, ba mặt đều được bao phủ bởi những hàng cây xanh mát, phía bên dưới của vườn cây nhỏ bên phải còn có một con suối nhỏ khẽ chảy róc rách xung quanh. Phía sau nhà có mấy thảm cỏ xanh mướt làm thành một sân chơi tenis rất lớn, xung quanh thảm cỏ là những hàng cây tùng cây bách đan xen cao gấp mấy lần chiều cao của một người được trồng ngay ngắn, vô cùng thoáng đãng và yên tĩnh. Điều làm Tuyết Nhung yêu thích chốn này nhất chính là nguyên nữ chủ nhân của căn nhà này là một nhà nghệ thuật về đá, ở xung quanh những căn phòng nhỏ của ngôi nhà nhỏ hai tầng lầu này đều còn lưu lại linh khí nghệ thuật của cô ấy. Men theo con đường đá nhỏ ở dưới chân tường, rải rác là những viên đá to hơn những viên đá bình thường một chút, chỉ cần bạn quỳ xuống, tùy ý nhặt một viên lên ngắm nghía, bạn có thể nhìn thấy những vết tích nghệ thuật ở trên bề mặt của những viên đá ấy: Có cái là sự tổ hợp đơn giản của Mặt Trăng và Mặt Trời; có cái là những hoa văn hình trái tim vô cùng độc đáo; có cái lại là những chữ viết rất trừu tượng mà có đọc cũng không hiểu. Nói chung, mỗi lần chỉ cần dạo một vòng quanh ngôi nhà, ngắm nhìn mọi thứ, Tuyết Nhung đều có cảm giác thích thú khác thường. Cô cảm thấy đây đúng là món quà tặng vô giá mà ông trời đã ban cho mình: Không chỉ đem đến cho cô một người chồng tốt đến như vậy, mà đồng thời còn ban tặng cho cô một nơi ở vô cùng lý tưởng. Đây đích thực là cuộc sống mà từ nhỏ đến lớn cô đã từng nghĩ đến và mơ ước: Có một người đàn ông yêu thương mình hết mực, sống trong một căn nhà yên tĩnh với phong cảnh đẹp như vẽ ở Bắc Mĩ, hưởng thụ cuộc sống nơi bát ngát đồng quê mà không phải người hiện đại nào cũng có được, chìm đắm trong thế giới nhỏ xinh của chính mình, không vướng bận gì với cuộc đời ồn ào xung quanh.
Ở phía sau ngôi nhà, giữa hai cây sồi lớn, cũng giống như rất nhiều gia đình người Mĩ điển hình khác, Tuyết Nhung buộc một cái võng được tết bằng sợi dây đay. Cô thường nằm trên chiếc võng ở dưới bóng cây và để cho những tia nắng Mặt Trời len qua kẽ lá chiếu rọi xuống người. Cô gối đầu lên một chiếc gối nhỏ làm bằng vải nhung mềm, trên người đắp một chiếc chăn mỏng, tay cầm quyển sách, lúc muốn xem, thì cô đọc qua vài dòng, lúc không muốn xem, cô thả lỏng người, ngẩn ngơ một lát rồi từ từ chợp một giấc ngắn, để mặc thời gian chầm chậm bò qua mặt.
Đối với tất cả những điều này, trong lòng Tuyết Nhung dành cho chúng rất nhiều tình cảm sâu đậm.
Nhưng Ngô Vũ rốt cuộc vẫn là Ngô Vũ, anh cũng đã từng phải chịu một đòn đả kích đánh thẳng vào trái tim mình trong Lễ Tình nhân năm ấy. Chỉ trong tiềm thức của anh, anh mới biết rất rõ, sẽ có một ngày, Tuyết Nhung sẽ cùng người đàn ông của mình bay đến một nơi nào khác, một nơi không có anh, chỉ chẳng qua là ngày đó đến sớm hơn dự liệu của anh mà thôi. Anh đã có cả trăm nghìn lần nghĩ đến việc sẽ rút lui, sẽ biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của Tuyết Nhung, trở về Trung Quốc từ từ gặm nhấm vết thương của chính mình. Nhưng mỗi lần anh nghĩ đến Lễ Tình nhân lần ấy, sau khi trải qua biết bao nhiêu đau khổ, bất luận là như thế nào anh cũng không đủ can đảm để bước ra khỏi đất nước này, anh không đủ dũng khí để nếm trải thêm một lần nữa sự thật bao nhiêu công sức của mình đổ xuống sông xuống biển. Tuyết Nhung chính là vầng thái dương, còn anh chỉ là một hành tinh vô cùng bé nhỏ, anh vĩnh viễn không bao giờ thoát ra được cái quỹ đạo cố định kia của nó. Anh chỉ có thể vĩnh viễn chuyển động xoay tròn xung quanh cô, xoay tròn, xoay tròn, xoay tròn…
May mà thời gian Ngô Vũ ở công ty không dài, trong mắt cấp dưới, anh là một người biết cư xử, đối đãi tốt với mọi người, là một người bạn đồng liêu thành thật, thận trọng, giỏi giang; Trong mắt những người cấp trên, anh là một người cấp dưới thông minh đáng tin, có thực lực và không bao giờ tính toán chi li; Trong mắt những đồng nghiệp nữ ở công ty, Ngô Vũ lại là một người vô cùng nghiêm túc đứng đắn, không “đong đưa uốn lượn”, những cô gái mà hành động chậm chạp, phản ứng lề mề, thì chẳng có cách nào đuổi theo kịp bước chân của anh; Còn những người con gái hội tụ đủ ba yếu tố “tam cao”: địa vị cao, tầm mắt cao, vóc dáng cao thì lại không xem trọng những đối tượng như Ngô Vũ, nói có tiền nhưng lại không có tiền, nói dáng vẻ đào hoa tuần tú nhưng lại chẳng có chút đào hoa tuấn tú nào của một người đàn ông hiện đại; nói có tiềm lực phát triển nhưng thực ra lại chẳng có chút tiềm lực phát triển lớn nào. Có rất nhiều những người đàn ông Trung Quốc kiểu như vậy sang làm thuê cho những ông chủ ở những công ty lớn tạ