pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341244

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1244 lượt.

ày trông cũng không tệ lắm.”
Cây cỏ gì ở đây! Nó rõ ràng là cây tiên nhân cầu mà cha thích mê mà
*Tiên nhân cầu (nắm tay tiên) còn gọi là tiên nhân chưởng (bàn tay tiên – xương rồng) là loại thực vật có thân hình cầu bầu dục, có các màu xanh, nâu, đỏ, vàng … rất nhiều màu sắc đẹp. Tiên nhân cầu trông ngốc nghếch dễ thương, luôn khiến người ta yêu thích. Đến mùa xuân – thu còn nở ra hoa trắng, đỏ… nhiều màu sắc và kích cỡ khác nhau.
***
Ta đặt điện thoại di động mà Đại Thần đưa cho lên mặt bàn, cho cha mẹ ta xem.
Nhìn chiếc điện thoại, ta tỉ mỉ suy nghĩ một chút về những hàm nghĩa trong lời nói của hắn. Đột nhiên thấy hắn hình như có vẻ chăm chú hơn so với trong tưởng tượng của ta. Quyết định cho hắn hiểu rõ ta muốn cự tuyệt, cho nên dứt khoát đóng gói nó lại. Ôi, cứ trả lại cho hắn vậy…
Vậy còn quà sinh nhật của hắn? Khụ, vấn đề này, đến lúc đó rồi tính đi…
Ta nằm trên giường tiếp tục suy nghĩ. Phát hiện nhiều năm như vậy rồi mà hình như ta chưa từng chủ động gọi điện thoại cho hắn. Thật ra, ta rất mẫn cảm với những con số. Trên cơ bản là chỉ cần xem qua số điện thoại nào đó một hai lần là không khó để ghi nhớ. Chỉ có điều, hắn chẳng thèm để ý đến, có việc là tự nhiên sẽ liên hệ với ta trước, ta cũng không cần để ở trong lòng.
Bây giờ nghĩ lại, tình huống này hình như không được bình thường. Trên thực tế, tuy rằng vẫn luôn học chung một trường, nhưng thời khóa biểu của chúng ta đều khác nhau. Tuy rằng hắn rất hăng hái trong việc trêu chọc ta, nhưng cũng không có nhiều biểu hiện quan tâm chăm sóc. Lại nói trước đây, khi bắt đầu có không ít những sinh vật giống cái ưu tú bày tỏ tình cảm với đại thần, ta cũng bắt đầu trở thành tấm bình phong vô cùng kiên cố của hắn… Ta đột nhiên ý thức được, đến tột cùng thì hắn coi trọng ta ở điểm nào nhất? Hắn yêu thích ta ở điểm nào nhất? Khụ, vấn đề này rất phức tạp, quay đầu lại nghiên cứu sau vậy. Lại nhìn sang cuốn lịch trên tường, đoán xem ngày mồng 5 Nghiêm Tử Tụng rốt cuộc có thể đến chỗ hẹn hay không.
Ta chừa ra mấy ngày cho hắn giảm xóc, kỳ thật cũng muốn dành thời gian cho hắn suy nghĩ, nhớ nhung một chút. Ăn không đủ no tất nhiên sẽ cảm thấy thòm thèm hương vị.
Chỉ là không ngờ cũng là để lại vài ngày giảm xóc cho ta.
Đầu tiên là ngày mồng hai, bạn của cha ta đến vay tiền, cha đã cho mượn, có người nói con số không nhỏ. Mẹ ta, nói trắng ra là một người có chút lòng dạ hẹp hòi, tính tình cũng có chút nóng nảy, vốn đã dự định ngày mồng ba sẽ chụp một album ảnh cưới mới, cho nên cứ một mạch oán giận mắng cha ta vài câu. Cha ta đã từng là thợ mộc nhưng đâu phải là đầu gỗ. Mấy năm nay chưng bánh bao cũng chưng ra vài phần lửa khí, tất nhiên cũng đốp lại vài câu. Chuyện ban đầu vốn rất nhỏ, mẹ ta lại đột nhiên cầm cây tiên nhân cầu mà ta tặng cho cha ném qua, trúng ngay cái ót của cha.
Cái bình sứ loảng xoảng một tiếng, vỡ nát.
Ta không biết làm sao, cũng may không có chuyện lớn gì xảy ra. Cha ta chỉ đơn giản mất chút máu, ngồi trên sân thượng uống rượu giải sầu. Ta bèn bưng qua cho mẹ ta chén nước để lấy lòng, bà lại rống lên: “Đã lớn như thế rồi, vậy mà một chút hiểu chuyện cũng không có!”
Lúc đó, viền mắt ta đã nghẹn đỏ, nhưng ta cố gắng không rơi nước mắt.
Đến ngày mồng bốn, buổi tối trời đổ mưa, khí trời ẩm ướt.
Tối đó ta đã có một giấc mộng dài. Trong mộng, ta từ con ruồi biến thành con ong mật, từ ong mật biến thành bọ rầy, rồi lại từ bọ rầy biến thành muỗi… ẩn núp sau một đám phân tử kinh khủng nhằm chinh phục địa cầu, nhưng lại luôn bị một đôi mắt lợi hại nhìn chằm chằm. Vì muốn trốn tránh truy sát, chỉ có thể bay tới bay lui trên nóc của ngôi nhà cao tám mươi tầng, bay tới bay lui, bay đến khi ta tỉnh mộng.
Sau khi tỉnh mộng lại phát hiện, toàn thân vô cùng mệt mỏi…
Trời thu oi bức, ông trời cho ta một cảm giác khóc không ra nước mắt. Nghĩ, không biết ông ta có bị vợ ném vỡ đầu hay không. Lại có một dự cảm, khả năng hôm nay có thể gặp được Nghiêm Tử Tụng là không lớn.
Chỉ là, ký ức đột nhiên trở lại cái ngày mưa hôm đó, hắn thong thả bước chầm chậm trong cơn mưa xối xả.
Mưa tháng mười có tính chất gián đoạn, không giống kiểu mưa bụi không dứt của tháng ba, cũng không phải là cảnh mưa to giàn giụa như tháng sáu, tháng bảy. Cơ bản là không cần phải cân nhắc gì, ông trời cứ thích chỗ nào thì đánh sấm xẹt điện xuống chỗ đó.
Hai giờ rưỡi ta đã ra khỏi cửa, đột nhiên không biết mình đi ra ngoài vì cái gì. Gió thổi nhiều, thời tiết se se lạnh, lúc ra khỏi nhà trời còn đổ mưa, ta cũng lười bung dù.
Ta ở huyện Lào Cai này cũng đã lâu, bình thường rất đông đúc, nhưng mấy ngày mưa dầm này thì ít náo nhiệt hơn. Đại khái là mọi người đều cản, nói vào những ngày mồng của tháng mười đừng nên ra khỏi nhà, ý là náo nhiệt quá, cứ ở nhà thì tốt hơn.
Hôm nay trường trung học đã bắt đầu học bù. Trường nào cũng có áp lực học tập, huống chi đây lại là trường điểm. Bảo vệ cổng đã thay nhân sự, kỳ quái một điều, ta còn nhớ rõ một hai gương mặt mơ hồ.
Đối diện bên phải trường học là tiệm bán sách báo. Ta đứng chờ