Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.

không bao lâu thì thấy ông già bán báo hình như đang ngoắc ngoắc ta. Lão quái đầu, quyết định không để ý đến lão.
Chẳng lâu sau, ông lão hình như nói gì đó một một cậu bé đang mua truyện tranh. Chỉ thấy cậu bé sôi nổi chạy đến chỗ ta, còn đưa cho ta hai tờ giấy, sau đó thuật lại: “Ông lão kia nói xem 1 trước, sau đó mới xem 2.”
Ta nhận lấy, quả nhiên có đánh số thứ tự. Tờ số 1 viết: “Tôi sẽ không đến.”
Tờ số 2 chỉ có đúng hai chữ: “Cút đi”
Chỉ trong chớp mắt, ta đột nhiên cảm thấy rất đả kích. Ô… hóa ra, trái tim ta cũng được làm bằng máu thịt.
Trời đột nhiên lại đổ mưa to, hại cái mũi ta ê ẩm. Thật ra ta cũng không sao, chỉ cảm thấy hơi lạnh.
Đứng lâu cũng mệt, ta ngồi chồm hổm xuống, nghĩ lại ta thật sự không hiểu chuyện. Nếu như biết bọn họ sẽ cãi nhau thì đã không mua cây tiên nhân cầu rồi. Kết quả, đập vỡ cả đầu cha ta. Thật ra, cha mẹ ta cãi nhau cũng chẳng phải là chuyện một hai ngày, ta tự nói với mình chẳng cần phải để bụng làm gì.
Cũng không biết đã qua bao lâu, trước mặt ta đột nhiên xuất hiện một đôi chân to. Cách ăn mặc của hắn vẫn là trăm năm bất biến.
Sau đó nghe thấy giọng nói của hắn, giọng điệu có chút ác liệt: “Tôi đã nói sẽ không đến rồi mà!”
Nước mắt đột nhiên xoạch xoạch rơi xuống, trong nháy mắt đã chẳng còn nói gì được nữa.
Hắn đá nhẹ vào đôi giày của ta, thật ra dùng lực không nhiều, “Cút đi!”
Ta hấp hấp cái mũi, tiếng nói như phát ra từ cổ họng, “Nghiêm Tử Tụng…”
Hắn chần chờ một hồi, đại khái rốt cuộc nghe thấy có gì đó không đúng, sau đó cũng ngồi chồm hổm xuống. Hai mắt ta đẫm lệ, trông thấy hình như hắn đang tìm góc độ để nhìn sát vào mặt ta. Hai tay có chút xấu hổ đặt trên đầu gối. Giọng nói cũng lộ ra vài phần không được tự nhiên, “Cô đợi tôi không được thì cũng đâu cần phải khóc…”
“Ô…” Ta giơ ống tay áo ẩm ướt lên lau nước mắt, “Anh… đến muộn…”
“…”
Ta không cách nào nhìn thấy được biểu tình của hắn lúc này, chỉ biết hắn đột nhiên xoay người, đưa lưng về phía ta, vẫn có thể hình dung được hắn đang nhíu mày, “Lên đi!”
Ta nhăn nhăn cái mũi, ghé người vào tấm lưng dày rộng của hắn. Nước mắt càng không ngừng rơi xuống. Ta nghẹn ngào hỏi hắn: “Vì sao chỉ mình em không thể?”
Hắn dừng lại chỉ chốc lát, giọng điệu càng ác liệt: “Có một ông thầy bói đã nói, nếu tôi ở chung một chỗ với cô gái mà trong vòng ba lần gặp mặt có thể khiến tôi nhớ kỹ họ tên, dáng dấp và giọng nói của cô ta, tôi sẽ xui xẻo cả đời!”
“…Anh nhớ kỹ em rồi sao?”
“Gặp phải cô, tôi đúng là số con rệp.” Hắn ồn ào, “Phòng làm việc cũng bị cái tên Vương Đình Hiên kia cướp mất rồi! Cho nên mới nói, ai cũng có thể, riêng cô thì không!”
Đi hai bước, hắn thậm chí lại còn giải thích, “Tức là không được!”






Thâm Nhập Căn Cứ Địa
Nghe xong lời này, ta cũng buồn cười, nhếch miệng: “Nghiêm Tử Tụng, anh có lý tưởng nào đặc biệt muốn hoàn thành không?”
Hắn chăm chú suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi lắc đầu, lại chần chờ một hồi rồi nói, “Tiền tài?” Trong giọng nói còn mang theo chút nghi vấn.
“Vậy anh có thử đoán xem lý tưởng của em là gì nào?”
Hắn trầm mặc một hồi, “Không đoán.”
Sau đó, đứng đợi hắn trước cổng trường, lúc nhận được tin là hắn sẽ không đến, ta bỗng nhiên lại muốn rơi nước mắt. Nhưng thật ra ta cũng không sầu não lắm đâu, chỉ là đột nhiên có một cảm giác rất mãnh liệt. Ngồi chồm hổm ở đó, hóa ra ta cũng có một khoảnh khắc như vậy, biết sợ một điều.
Mấy năm nay, ta chẳng có quan hệ thân thiết với một ai, kể cả Đại Thần, cũng chưa từng có ai thật sự nỗ lực chạm đến nội tâm của ta, ngay cả bản thân ta cũng không.
Ồ, không đi theo con đường tầm thường, đây chính là tôn chỉ của ta.
Ngẫm lại, hẳn cũng không có chuyện gì. Hai ngày nay cha ta nói cái trán của ông cứ âm ỉ đau nhức ngứa ngáy. Thật ra, nói vậy chẳng qua là muốn mẹ ta đáp lại một câu. Mẹ ta đánh cha chỉ vì không được chụp lại ảnh cưới, trong lòng cũng thấy không được tự nhiên. Ta cá là bà đang hối hận muốn chết. Bây giờ ta đúc kết lại, then chốt của vấn đề có phải là mẹ ta chê ta tặng quà quá rẻ mạt hay không đây?
Đang lúc suy nghĩ vẩn vơ, cái mũi đột nhiên ngưa ngứa, ngay sau đó ta rất có cảm tình, hắt xì một cái. Tiếp theo, ta chùi nhẹ cái mũi lên đầu vai hắn mấy cái, miễn cưỡng nói, “Thật ra, thầy tướng số nói em có số vượng phu vượng tử, vượng nhân vượng tài, tóm lại là vượng vượng!”
Hắn trầm mặc mất một lúc, “Liên quan quái gì đến tôi… Khoan đã,” Hắn đột nhiên ý thức được điều gì, đưa một tay lên sờ vai. Giọng nói thoáng có chút không khống chế được: “Cô vừa mới làm gì vậy?”
“Thì làm chuyện xấu đó,” Ta nhếch miệng cười, “Nói đi, thật sự là anh gặp phải em là số con rệp sao –?”
Vừa dứt lời, một chiếc xe hơi đời mới chạy xẹt qua. Đường phố Lào Cai tương đối tàn, dễ đọng nước lại còn đông đúc. Xe chạy tương đối gần đường dành cho người đi bộ. Chỉ thấy săm lốp xe quay tròn bắn lên một loạt tia nước, vừa vặn bắn đầy lên ống quần hắn. Vì ta được hắn cõng trên lưng lại kịp thời co chân


The Soda Pop