Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1343282

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3282 lượt.

ì cũng cực kỳ cẩn thận, nhẹ nhàng.
Vì để duy trì tâm tình vui vẻ cho Hàn Lăng, hắn thường xuyên kể chuyện cười cho nàng nghe, nói với nàng mọi lời ngon tiếng ngọt, còn cho nàng nghe nhạc nữa.
Biết Hàn Lăng tham ăn lại rất tùy hứng, hắn thường xuyên phải để ý nhắc nhở nàng đồ nào có thể ăn, đồ nào cần phải ăn.
Thuốc thì vừa đắng vừa khó ngửi, để Hàn Lăng uống nó, hắn không tiếc công sức suy nghĩ đủ mọi cách, vừa năn nỉ lại vừa dọa nạt.
Mọi biểu hiện của hắn Hàn Lăng đều thấy hết, mặc dù không tỏ vẻ gì nhưng lòng của nàng đã bất tri bất giác tan chảy.
Giờ nàng thấy Vi Phong không còn là tên hôn quân không phân biệt thị phi, không còn là đế vương vô tình nữa, mà là một người yêu thương thê tử hết mực, một trượng phu ôn nhu thể thiếp.
“Trời không phụ người có lòng, những cố gắng Hoàng thượng và nương nương đã có hồi báo, thai vị tiểu hoàng tử cuối cùng đã khôi phục bình thường.” Hôm đó, Phó thái y sau khi kiểm tra tình hình Hàn Lăng đã báo ra tin mừng này.
Hàn Lăng vui mừng, bàn tay nhỏ bé của nang dán lên bụng, tâm tình kích động mãi không thôi.
Vi Phong càng hưng phấn dị thường, chẳng những trọng thưởng cho thái y mà ngay cả các cung nô trong Dụ Nhân cung cũng có phần.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Màu sắc tươi sáng, dáng hoạt bát khả ái, thật sự là đẹp nha.” Hàn Lăng lật tay xem tấm áo, tấm tắc khen, đôi mắt to mỹ lệ lộ vẻ hâm mộ.
Từ sau khi thoát chết ở Vân Tiêu đảo, nàng không dám vào đó lần nào nữa, ngay cả Cúc Lăng các hay những nơi khác trong hoàng cung cũng rất ít khi đến. Đa số thời gian nàng ở trong phạm vi Dụ Nhân cung.
Mỗi ngày trôi qua vô cùng đơn điệu. Nàng từng nghĩ tới việc thiết kế trang phục để giết thời gian, để có thể bồi dưỡng thêm thiên phú thiết kế cho cục cưng. Nhưng lại sợ bị Vi Phong phát hiện ra mà sinh nghi, nên không thể làm gì khác hơn là bỏ đi ý nghĩ đó, tiếp tục đếm thời gian nặng nề trôi đi.
“Nếu như tỷ tỷ của ta ở đây, nhất định sẽ làm được nhiều thứ hấp dẫn.” Hốt nhiên, Cốc Thu nói một câu, giọng điệu thật cô đơn và đau thương.
Hàn Lăng tức thời ngây ngốc, thiếu chút nữa nghĩ nói cho nàng, kỳ thật, bản thân chính là Hàn Lăng, là “Tỷ tỷ” mà nàng ngày đêm nghĩ tới.
Tuy nhiên, nhìn qua đám cung nô chung quanh, nàng cuối cùng cũng nhịn xuống, nhẹ nhàng hỏi: “Cốc Thu, quần áo này là tự tay ngươi may sao?”
“Ách, kỳ thật… Kỳ thật không hoàn toàn là ta làm.”
“Sao?”
“Kiểu dáng là Ti Thải nghĩ ra, vải vóc do ta lựa chọn, quá trình may cũng là ta phụ trách.”
“Ti Thải? Ý ngươi là nữ quan Ti Thải phường? Ngươi quan hệ với nàng tốt không?”
“Ân, trước khi ta là quý nhân thì từng là cung nữ ở Ti Thải phường. Ti Thải là người rất tốt, rất thiện lương.”
“Vậy sao? Xem ra hôm nào đó ta cũng muốn gặp nàng.”
Cốc Thu nghe xong thì rất vui mừng, “Nàng hẳn sẽ rất cao hứng.”
“Làm sao ngươi biết được nàng sẽ cao hứng?”
“Ách, ta… ta đoán vậy.” Dù sao, Tinh phi tỷ tỷ không để ý đến thân phận kết giao cùng nàng, đối với nàng mà nói là vinh dự vô cùng.” Cốc Thu chuyển đề tài, “Được, Tinh phi tỷ tỷ, tiểu hoàng tử gần đây có ngoan không?”
“Có!” Hàn Lăng gật đầu, tay trái xoa lên cái bụng tròn vo, trên mặt lộ vẻ từ ái. Vì tâm can bảo bối này, nàng đã hao hết công phu cùng tinh lực.
“Nương nương, Phó thái y và Triệu thái y tới.” Đột nhiên, một tiểu thái giám đi đến.
“Để cho bọn họ vào.”
Phó thái y cùng Triệu thái y tiến vào đại điện, như thường lệ bắt mạch cho Hàn Lăng và kiểm tra thai vị.
Nhìn hai tên thái y trước mắt, Hàn lăng đầu óc bỗng dưng có một cái ý nghĩ: “Phó thái y!”
“Nương nương!”
“Theo ngươi thấy thì thân thể bổn cung và hài nhi như thế nào?”
“Quý thể của nương nương và tiểu hoàng tử đều rất khỏe mạnh, vi thần đề nghị, nương nương nên ăn thêm nhiều thực phẩm dinh dưỡng, tẩm bổ thêm, thì cam đoan rằng tiểu hoàng tử sẽ càng khỏe mạnh.”
“Việc này bổn cung biết. Tuy nhiên,bổn cung từng thai vị không đúng, đến lúc đó có thể sinh nở thuận lợi hay không, thái y có nắm chắc mười phần không?”
“Cái…này…” Phó thái y ấp úng, không dám khẳng định.
“Thái y không cần lo lắng. Bổn cung chỉ muốn biết, nếu xảy ra tình huống ngoài ý muốn, ví dụ như khó sinh thì liệu có đối sách gì không?”
Phó thái y và Triệu thái y nhìn nhau, mắt to nhìn mắt nhỏ, không ai trả lời! Y thuật của bọn họ chưa tới cảnh giới tối cao. Phục vụ vài chục năm ở hoàng cung, chuyện tần phi vì khó sinh mà chết bọn họ đã gặp qua không ít.
“Tinh phi tỷ tỷ, sao người lại nói như vậy, tiểu hoàng tử tất nhiên có thể thuận lợi ra đời. Còn nữa, người và tiểu hoàng tử đều bình an vô sự.” Cốc Thu kinh sợ, cơ hồ muốn khóc.
Hàn Lăng cười an ủi nàng, nói nàng đừng lo lắng. Sau đó, đưa mắt bảo cung nữ đưa tới một cái hộp gấm, nàng mở ra, lấy ra đồ bên trong.
Mọi người vừa nhìn thấy đã bị nó dọa cho cứng đơ người, đó là… một con dao, một con dao vô cùng sắc bén.
“Phó thái y, Triệu thái y, vạn nhất bổn cung có dấu hiệu khó sinh, mà chỉ có thể lựa chọn một người giữa bổn cung và tiểu hoàng tử, các ngươi cần phải giữ lấy tiểu hoà