Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1343280

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3280 lượt.

ng tử, biết không?”
“Nương nương…”
“Kỳ thật, hài tử được hình thành trong tử cung của người mẹ.” Hàn Lăng tiếp tục nói: “Cho nên để cứu hoàng tử ra, các ngươi phải mổ bụng ta ra.”
“Nương nương…” mọi người đều trợn mắt lên.
Hãy nhớ lấy, lúc đó không được rạch sâu quá, nếu không sẽ làm bị thương tiểu hoàng tử, cần phải mổ từ từ, nhẹ nhàng. Sau khi đưa tiểu hoàng tử ra rồi thì phải nhẹ nhàng phát vào phía sau lưng hắn, như vậy mới có thể bảo trụ tính mạng của hắn! Các ngươi hiểu chưa?”
Phó thái y và Triệu thái y run rẩy, quỳ sụp xuống: “Nương nương, vi thần không dám! Không dám! Từ cổ chí kim chưa từng nghe nói qua cái gì mổ bụng lấy hài tử…”
Các cung nhân khác cũng nhất loạt quỳ xuống, “Nương nương xin hãy nghĩ lại!”
Đúng lúc này Vi Phong hạ triều trở về. Thấy cảnh tượng đó không khỏi cất tiếng hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy? Các ngươi làm gì thế?”
“Hoàng thượng, nương nương yêu cầu thần mổ bụng lấy hài tử, thần ngu dại, không dám làm theo!” Phó thái y cuống quít bẩm báo.
Vi Phong nghe xong, sắc mặt đại biến, chạy ngay đến trước mặt Hàn Lăng: “Tinh Tinh, nàng nói bậy bạ cái gì thế? Nàng không muốn sống nữa sao? Làm sao có thể mổ bụng lấy con chứ?”
Hàn Lăng bảo Cốc Thu, thái y và toàn bộ cung nô lui ra ngoài. Đôi mắt to sáng ngời nhìn chăm chú vào Vi Phong, nghiêm túc hỏi: “Hoàng thượng, thần thiếp có vấn đề muốn hỏi người! Nếu người Hoàng thượng yêu và mẫu thân của Hoàng thượng cùng rơi xuống sông mà người chỉ có thể cứu một người, thì Hoàng thượng sẽ cứu ai?”
“Việc nay… Trẫm có nhiều thị vệ đi theo như vậy, đương nhiên sẽ cứu cả hai người lên!”
“Hoàng thượng, nếu như người chỉ có thể dựa vào sức của một mình người để cứu lên một người, thì người sẽ lựa chọn ai?”
Vi Phong suy nghĩ hồi lâu, cũng vô phương nói ra đáp án.
“Cứu mẫu thân sẽ mất đi người yêu mến, mặc dù tận hiếu nhưng tình cảm sẽ bị khuyết thiếu, cô độc! Còn cứu người yêu sẽ mang tội bất hiếu, lương tâm vĩnh viễn bị cắn rứt!”
“Đó chính là… căn bản không có phương pháp toàn vẹn cả đôi đường!”
“Không sai, đây chính là “lựa chọn”. Con người sống trên cõi đời này phải có cho, có nhận! Bất luận lựa chọn thế nào, cũng không thể viên mãn. Thần thiếp là cho Hoàng thượng chuẩn bị, vạn nhất đến lúc đó thật sự cần phải giữa hai chọn một, xin người bảo trụ tính mạng hoàng nhi, đây sẽ là lựa chọn của thần thiếp.”
“Tinh Tinh!” Vi Phong lệ nóng chảy quanh, chấn động nàng mang đến cho hắn không phải chuyện đùa.
Hàn lăng cũng rơi lệ đầy mặt, chỉ mong, tất cả đều là bản thân buồn lo vô cớ.
Càng gần ngày sinh, Hàn Lăng càng lo lắng, càng trở nên khẩn trương. Nàng vẫn kiên trì tản bộ mỗi ngày, vận động theo căn dặn của thái y.
Kỳ thật, sửa đúng thai vị không có nghĩa là sẽ thành công một trăm phần trăm. Lúc ấy, bác sĩ cũng có nói mặc dù thai vị của dì nàng đã sửa đúng nhưng lúc sinh mà sau hai mươi giờ đau vẫn chưa sinh được thì chỉ có cách mổ.
Vừa nghĩ tới việc bản thân lúc sinh cũng có thể giống tình huống của dì lúc đó là Hàn Lăng lại lạnh dọc sống lưng. Bà nàng từng nói lúc sinh nở, người mẹ chỉ cách cái chết một khoảng cách mỏng manh, chỉ cần không cẩn thận một chút, hậu quả sẽ khó lường.
Ở cổ đại không có thuốc tê, khả năng là hài tử còn chưa được lấy ra nàng đã chết vì đau rồi.
vừa nghĩ đến việc tương lai mình và hài tử âm dương cách biệt, nghĩ đến bản thân phải chết đi khi chưa kịp nhìn mặt hài tử, nghĩ đến hài tử sẽ không có tình thương của mẹ, lòng nàng lại đau như dao cắt.
“Cục cưng, ngươi hãy ngoan ngoãn đi ra, biết không? Như vậy mụ mụ mới có thể nhìn ngươi trưởng thành, mới cho ngươi tình yêu vô hạn được.” Nàng cúi mặt nhìn bụng, nhẹ giọng nói. Đột nhiên, nới đó truyền đến một hồi quặn đau, đau làm nàng thiếu chút nữa ngã ra đất.
“Nương nương!” Ba cung nữ đi bên người nàng vội vàng đỡ lấy nàng.
“Đau quá, bụng đau quá, chắc là bổn cung sắp sinh rồi!” Hàn Lăng trán ứa mồ hôi lạnh, cục cưng… cục cưng lại đi ra sớm mấy ngày!
Cung nữ thấy thế thì kinh hoảng thất sắc, lập tức hô to lên: “Người đâu, nương nương sắp sinh, mau đưa nương nương về điện.”
Những cung nô gần đó vừa nghe liền nhao nhao chạy lại, dè dặt đỡ lấy Hàn Lăng, đi vào đại điện, đến tận tẩm phòng.
Vài người chạy đi tìm thái y và bà đỡ, một vài kẻ khác chạy đi Dụ Loan điện bẩm báo Vi Phong lúc đó đang lâm triều…
Chính điện chật ních người, chỉ chừa ra một lối đi nhỏ.
Vi Phong lòng như lửa đốt nhìn ra xung quanh, gần một ngày rồi, hài tử còn không ra, tâm trạng vốn vui sướng chờ mong đã sớm bị lo lắng và sợ hãi chiếm cứ, nhiều lần hắn muốn chạy đến, nhưng đều bị Lý Ánh Hà khuyên trụ.
Lý Ánh Hà và bọn Vân phi Thục phi thấy Vi Phong lo lắng bối rối thì không khỏi khuyên nhủ: “Hoàng thượng, đừng lo lắng, Tinh phi vốn khỏe mạnh, sẽ không quá đau đớn đâu! Xin ngài đừng lo lắng, cẩn thận long thể!”
“Xin Hoàng thượng cẩn thận long thể!” Những người khác ở trong điện cũng lớn tiếng kêu lên.
Vi Phong không yên lòng nhìn qua các nàng rồi trở lại trên ghế, đầu cúi xuống, không ngừng nỉ non: “Lăng Lăng, ngươi cần