Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2795 lượt.

phải đứng vững, nhất định phải đứng vững, trẫm đang đợi ngươi, đợi ngươi!”
Trong tẩm phòng bên này, Hàn Lăng dùng sức cắn khăn lụa, cố nén đau để tránh tiêu hao sức lực bản thân.
“Nương nương, sắp được rồi, thỉnh nhẫn nại, đầu của tiểu hoàng tử sắp ra rồi!” Thanh âm cổ vũ của bà đỡ bay vào tai Hàn Lăng.
Đau quá, ai tới cứu nàng, thật sự đau quá, cả thân thể giống như bị tê liệt, Hàn Lăng thống khổ không chịu nổi, rốt cục cũng chịu đựng không nổi, lớn tiếng khóc lên.
“Nương nương xin đừng khóc, hãy dùng sức! Nhanh lên, hãy nhanh dùng sức!” Tiếng khóc của Hàn Lăng làm cho bà đỡ bối rối, nàng rất rõ ràng, khóc lên sẽ rất tiêu hao khí lực, có vài sản phụ khóc nhiều quá làm cho sức cùng lực kiệt, khiến cho hài tử không ra được mà chết.
Tiếng khóc của Hàn Lăng chẳng những kinh động người bên trong phòng mà cả Vi Phong ở phòng ngoài cũng cảm thấy tâm can như đứt ra, hắn không thể kìm được, không để ý đến chúng nhân đang khuyên can, liền bước vào trong phòng trong.
“Tinh Tinh, đừng khóc, trẫm đang ở bên nàng, đừng sợ!” Vi Phong ngồi xổm xuống đầu giường, cầm lấy tay Hàn Lăng, khích lệ nàng, hống nàng, nhìn nàng tái nhợt yếu ớt, tóc tai bù xù, tâm hắn cũng đau đớn vạn phần.
“Hoàng thượng, thiếp chịu không nổi, mau bảo thái y mổ, đem hài tử ra đi!” Hàn Lăng khóc cầu khẩn Vi Phong.
“Ngoan, đừng như vậy, nhẫn nại thêm chút nữa, hài tử sẽ ra ngay.” Vi Phong càng thêm đau lòng.
“Không, ta không nhẫn nại được nữa, ta tình nguyện chết, cũng không muốn thống khổ thế này. Để ta chết đi, cầu ngươi hãy để ta chết.” Nỗi đau đớn khó hình dung đã làm Hàn Lăng mất đi lý trí. Hiện tại nàng chỉ biết là nàng đang sống không bằng chết, nàng muốn được giải thoát.
“Ta không cho phép!” Vi Phong lập tức quát một tiếng, “Trẫm không cho phép nàng nói như vậy, không có sự cho phép của trẫm, nàng không được chết!” Ngay sau đó, âm thanh lại khôi phục ôn nhu, “Hãy nghĩ đến cục cưng, hắn rất nhu thuận, rất khả ái, nàng sẽ yêu thương hắn, may y phục cho hắn, còn dạy hắn nói, dạy hắn đi, còn nữa, nàng phải nói cho hắn tại sao mặt trời lại mọc từ phía đông, cho hắn biết mười vạn câu hỏi tại sao…”
Nghe nghe, trước mắt Hàn Lăng đột nhiên hiện lên hình ảnh một tiểu nam hài tuấn tú khả ái đang bi bô tập nói, hoặc chậm rãi bước đi, dùng âm thanh non nớt hỏi nàng: “Mẫu phi, tại sao lại nhìn thấy tia chớp trước rồi mới nghe thấy tiếng sấm?”
“Có thấy không? Thấy cục cưng không? Cho nên, nàng cần phải tiếp tục dùng sức, để cục cưng đi ra sớm một chút, cục cưng nghẹn ở bên trong còn khổ hơn nàng nữa…”
“Nương nương, thỉnh lại dùng lực, nhanh, nhanh!” Lúc này bà đỡ cũng lên tiếng khích lệ.
Hàn Lăng hốt nhiên ngừng khóc, cắn chặt hàm răng, hợp toàn lực rống lớn một tiếng.
Một cái đầu nhỏ từ trong cơ thể nàng trượt đi ra.
Bà mụ vừa mừng vừa vội, tiêp tục nói: “Nương nương, nương nương lại dùng lực đi, để hai tay tiểu hoàng tử ra ngoài là được!”
Hàn Lăng không còn lực đâu để dùng nữa, nàng ngước mắt nhìn Vi Phong: “Hoàng thượng, thiếp không được, thật sự không được… Hãy nhớ, muốn… muốn… hài tử…” nói xong, nàng liền hôn mê.
“Tinh Tinh! Lăng Lăng!” Thấy Hàn Lăng ngất đi, Vi Phong lục phủ ngũ tạng giống như bị vỡ ra.
Nhìn xuống hạ thể của Hàn Lăng, thấy cái đầu nhỏ đỏ hỏn, hắn nhanh chóng buông tay nàng ra, đặt trên giường.
Hắn đi tói trước mặt bà mụ, một tay đẩy bà ta ra, sau đó hai tay giữ chắc lấy cái đầu nhỏ, dùng sức kéo hài tử từ trong cơ thể Hàn Lăng ra.
“Kéo đi!” Vi Phong hô to.
Cung nữ tay chân luống cuống cùng vào kéo.
Hài tử vừa ra, hắn liền cắt cuống rốn, ôm lấy hài tử, căn cứ lời của Hoàng thượng trước đó, hắn liền phát vào sau lưng hài tử. Động tác vô cùng liền mạch lưu loát.
Rốt cục một tiếng khóc to truyền ra khắp tẩm cung.
Vi Phong ôm lấy hài tử đi tới trước mặt Hàn Lăng, “Tinh Tinh, nàng nhìn xem, rốt cục sinh rồi! Nàng đã cho trẫm một hoàng tử!”
Ý thức Hàn Lăng tạm thời trở về, nàng cố hết sức mở mắt, nhìn em bé, mỉm cười, lại nhìn Vi Phong, cuối cùng nhắm mắt, lại rơi vào hôn mê bất tỉnh!






Như Thế Lấy Lòng
Nhìn nhân nhi nhỏ bé trong lòng, khuôn mặt thanh lệ của Hàn Lăng tràn đầy tình yêu mẫu tính, cả người tản ra một mị lực khó tả.
Ký ức của ngày sinh nở đó hãy còn mới mẻ.
Nàng chết đi sống lại, liều mạng, không ngại hy sinh thân mình, cuối cùng sinh ra hắn. Mà bản thân ước chừng cũng ngủ mất một ngày một đêm.
Lúc mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ xíu nhăn nheo đó, nàng kích động chảy nước mắt.
“Người này, suốt ngày chiếm cứ người của trẫm!” Hắn vừa bỏ ngoại bào, vừa đi tới bên giường.
Hàn Lăng hiểu ý tứ trong lời nói của hắn, không khỏi cười nhẹ một tiếng.
“Có mệt không?” bàn tay Vi Phong đặt lên vai nàng, bắt đầu xoa nắn. Hắn đã hỏi thái y, nữ nhân vì phải cho con bú lâu nên sẽ sinh ra đau lưng, vì thế mỗi đêm hắn đều nhanh nhanh chóng chóng hoàn thành chính sự để trở về xoa bóp cho nàng.
“Không mệt!”
“Trẫm biết là nàng cố chịu đựng! Kỳ thật trong cung có rất nhiề