Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2797 lượt.

u cung nô, nàng nên bảo họ chăm sóc cho Lạc nhi.”
Vi Lạc là tên Vi Phong tự mình ban cho cục cưng.
Hàn Lăng cười không nói. Đúng vậy, chăm sóc trẻ sơ sinh đúng là rất mệt, nàng cũng từng nhiều lần nghĩ đưa cục cưng cho bà vú, nhưng cuối cùng nàng lại nhị xuống.
Bởi vì mụ mụ đã từng nói với nàng, hài tử nhất định phải tự mình dưỡng, nếu không khi trưởng thành sẽ không gần gũi với mẫu thân.
“Tinh Tinh, nàng thấy Lạc nhi lớn lên sẽ giống ai?” Vi Phong ngừng tay, mắt nhìn xuống nhi tử trong lòng Hàn Lăng.
Đôi con ngươi đen của hắn ngoài vẻ sủng nịnh thương yêu còn mang thêm mấy phần áy náy.
Ngày đó lúc Hàn Lăng hôn mê, hắn cảm thấy vô cùng sợ hãi cùng kinh hoảng, trong lòng hắn chỉ có duy nhất một ý nghĩ là không thể mất đi Hàn Lăng. Bởi vậy, hắn không thể suy nghĩ nhiều hơn, liền kéo hài tử ra.
Việc này hắn không dám nói cho Hàn Lăng biết, bởi vì lựa chọn của Hàn Lăng là “bỏ lớn giữ nhỏ”, vạn nhất nàng mà biết bản thân tự tiện quyết định “bỏ nhỏ giữ lớn” thì đừng có hòng mơ tưởng nàng nhìn mặt mình nữa…
Hàn Lăng tỉ mỉ quan sát hài tử, sau một tháng, ngũ quan của cục cưng bắt đầu rõ ràng, nàng cảm giác được, trừ ánh mắt ra, còn tất cả các đặc điểm khác đều di truyền từ Vi Phong.
Vi Phong sung sướng nói: “Thiên đình ôm trọn, mày kiếm anh tuấn, mũi nhỏ lại cao và thẳng, môi hơi mỏng nhưng nhìn rất đẹp. Lạc nhi sau khi lớn lên nhất định sẽ rất giống trẫm, về vẻ tuấn mỹ e rằng khó có ai có thể so sánh.”
Phụt! Hàn Lăng bật cười to. Nam nhân này cũng tự kỷ quá đi! Tuy nhiên cũng phải nói rằng hắn có chung nhận định với bản thân!
“Tinh Tinh, cám ơn nàng!” Ngữ điệu nhẹ nhàng thốt ra, Vi Phong ngồi xổm xuống trước mặt Hàn Lăng, chân thành nhìn chăm chú vào nàng.
Hàn Lăng bị ngọn lửa nóng bỏng trong mắt Vi Phong làm cho bối rối, vội vàng cúi đầu nhìn về phía cục cưng.
Vừa lúc này, cục cưng ngủ thiếp đi.
Tầm mắt Vi Phong cũng rời đi theo nàng, thấy nhi tử đang ngủ say liền đưa tay ôm lấy hắn, nhẹ nhàng đặt lên giường, đắp chăn lên cho hắn.
Sau đó hắn đi tới trước mặt Hàn Lăng, thấp miệng, nhanh chóng ngậm lấy nụ hoa đỏ sậm của nàng mà mút.
Hàn Lăng nhất thời sững sờ, sau đó ngượng ngùng cười một tiếng.
Sau khi sinh hài tử, nàng mỗi ngày đều uống thuốc bổ, đến nỗi sữa trở nên dư thừa, một mình cục cưng không thể ăn hết.
May mắn có Vi Phong mỗi ngày đều giúp nàng giải quyết chỗ sữa thừa, giúp nàng không phải cảm thấy đau bụng tức ngực.
“Tinh Tinh, nếu nàng không mau mau bình phục, trẫm sẽ bị chết vì nhịn mất.” Không biết qua bao lâu, Vi Phong rốt cục cũng “xong”.
Nhìn thấy dục vọng nồng đậm trong mắt hắn, Hàn Lăng nói, “Nếu thần thiếp nhớ không lầm thì Hoàng thượng thường xuyên truyền người đến thị tẩm.” Thanh âm Hàn Lăng có vẻ hờn dỗi.
“Các nàng khác! Truyền các nàng là vì giải quyết nhu cầu, chỉ có cùng với nàng mới thật sự là linh nhục kết hợp.”
Vậy sao? Nội tâm Hàn Lăng dâng lên một tia khổ sở. Nếu như có thể, nàng hy vọng thời gian này qua mau đi.
Sau khi mang thai được bảy tháng, nàng liền không còn sinh hoạt vợ chồng với hắn nữa.
Tháng đầu tiên hắn biểu hiện phi thường tốt, lúc nào cũng ngủ bên cạnh nàng; nhưng sau đó thì hắn không chịu được, cách năm ba ngày lại truyền một tần phi khác đến thị tẩm.
Nàng còn tưởng rằng bản thân sẽ không để ý, kỳ thật thì không phải vậy. Có nhiều đêm nàng một mình nằm trên chiếc giường lớn trống trải, cố gắng chợp mắt nhưng đầu óc chỉ nghĩ đến cảnh hắn và các tần phi khác hoan ái.
Nàng vì hắn sinh con dưỡng cái, hắn lại đi… vui vẻ với nữ nhân khác. Chỉ ngắn ngủi mấy tháng hắn đã không nhẫn nại được.
Cho nên nàng quyết định, sau này chỉ cần có cục cưng là đủ. Mà hắn, nàng cũng không… thèm, cho dù có hoan ái cùng hắn, nàng cũng sẽ coi như là một loại trách nhiệm, hoặc là nhu cầu phát tiết mà thôi, dù sao, nữ nhân cũng có nhu cầu!
“Tinh Tinh, làm sao vậy? Ngươi đang suy nghĩ gì thế?” Nhìn sắc mặt Hàn Lăng đột nhiên thay đổi, Vi Phong buồn bực, còn có vài phần hoảng sợ.
Hàn Lăng cười nhạt, “Không có gì, chỉ là cảm thấy hơi mệt thôi.”
“Vậy chúng ta nghỉ ngơi thôi.” Vi Phong nói xong liền đỡ nàng nằm xuống cạnh cục cưng, còn bản thân cũng nằm xuống cạnh nàng, ôm lấy nàng.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Trong điện, phi thường an tĩnh.
Nằm trên giường, Hàn Lăng chăm chú nhìn Vi Lạc, trên mặt lộ vẻ vui sướng, mỗi ngày chỉ cần nhìn cục cưng là nàng đã thấy vô cùng thỏa mãn.
Ở một chỗ cách giường không xa, Vân phi, Lưu tần cùng bọn Lý quý nhân nén giận đứng đó, trừng mắt nhìn Hàn Lăng.
Cuối cùng, Vân phi phá vỡ trầm mặc, “Tinh phi, ngươi chiếm giữ Hoàng thượng đã hơn một tháng, có phải nên “thả” ra rồi không?”
Hàn Lăng nghe thấy thì cười thầm. Hết tháng đầu tiên đó, người hầu hạ Vi Phong ban đêm chính là nàng.
Nàng nhớ rõ một buổi tối trăng tròn, hắn đem nhi tử giao cho bà vú, sau đó trở về phòng, không nói gì, cởi bỏ y phục của nàng, nhanh chóng đốt lên ngọn lửa trên người nàng.
Lúc mới bắt đầu nàng còn cự tuyệt, nhưng cuối cùng vẫn phải đầu hàng dưới kỹ thuật khiêu k