Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2829 lượt.

này đi, chi phí ta sẽ giao nộp.”
“Hoang đường, tôn chỉ của Hỏa Minh hội chúng ta từ trước đến giờ là lấy tiền của người, thay người làm việc. Thu tiền của người ta rồi thì phải làm cho thỏa đáng. Bỏ dở nửa chừng, danh dự của chúng ta sẽ để đâu? Sau này còn có chốn đặt chân trên giang hồ sao? Ngươi đã không chịu tiếp nhiệm vụ này thì tạm thời không có việc gì cho ngươi, ngươi đi đi.”
Nhìn vẻ mặt kiên quyết của lão nhân, Liễu Đình Phái vạn phần lo lắng, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nghĩa phụ, hãy để ta làm!”
“Ngươi khẳng định sẽ làm?” Lần này đến lượt lão nhân do dự.
“Nghĩa phụ nói đúng, chúng ta không thể phá hủy danh dự của Hỏa Minh hội. Ta quen thuộc hoàng cung, lại có quen biết với Tinh phi, nên tiến hành công việc sẽ tương đối dễ dàng.”
“Vừa rồi không phải ngươi nói nàng là người nhà của ngươi sao?”
“Người nhà của Đình Phái, chỉ có một, đó chính là nghĩa phụ!”
“Tốt!” Tâm tình của lão nhân khôi phục lại, “Ba ngay sau gặp lại ở đây.”
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Hàn Lăng tỉnh giấc, theo thói quen nhìn sang bên trái, phát hiện nơi đó trống không, không thấy nhân ảnh nhỏ bé đâu, không khỏi một hồi buồn bực.
Lạc nhi đâu? Rõ ràng là ngủ trưa cùng bản thân, chẳng lẽ hắn tỉnh dậy trước?
Nàng đứng dậy, đi ra tẩm phòng, thấy cung nữ có trách nhiệm trông nom Vi Lạc hàng ngày đang ngồi ở đại điện, “Tiểu hoàng tử đâu?”
Trong mắt cung nữ hiện lên một tia kinh ngạc, “Hồi nương nương, tiểu hoàng tử vẫn ngủ trưa ở tẩm phòng.”
“Hắn không phải… tỉnh dậy trước sao?” Không biết tại sao, trong lòng Hàn Lăng cảm thấy kinh hoảng.
“Không phải a. Cả buổi chiều nô tỳ vẫn ở đây, chưa vào bế hoàng tử.”
Hàn Lăng nghe xong thì càng thêm khủng hoảng, phân phó cung nữ đi tìm Vi Lạc, nàng một mình trở về phòng, lục soát mọi ngõ ngách một lần nữa, cũng không tìm thấy Vi Lạc, nhưng lại phát hiện ra một tờ giấy đặt trên bàn: “Muốn gặp nhi tử, buổi trưa ngày mai đến bờ biển ngoại ô Tần thôn. Nhớ lấy, không thể muộn, nếu không thì chờ nhặt xác!”
Xem hết nội dung trên tờ giấy, Hàn Lăng mặt cắt không còn giọt máu, một cỗ hàn khí từ lòng bàn chân thoát ra, lan tỏa toàn thân, chạy thẳng tới đỉnh đầu, hai chân nàng mềm nhũn ra, té ngã trên mặt đất. Lạc nhi… Lạc nhi đã bị bắt cóc!






Tuyết Thượng Gia Sương
“Nương nương, nương nương!” Cung nữ vừa rồi chạy vào, “Nô tỳ đã tìm mọi chỗ trong phòng tiểu hoàng tử nhưng cũng không thấy bóng dáng tiểu hoàng tử đâu.”
Nàng biết, cho dù lật tung cả hoàng cung lên thì cũng không thể thấy Lạc nhi. Hàn Lăng đứng lên, đẩy cung nữ ra, lao ra khỏi tẩm phòng, ra khỏi Quý Hoa cung.
Dọc đường, nàng hấp tấp chạy, điên cuồng mà chạy, lòng nàng như lửa đốt, dĩ nhiên lại quên mất có xe ngựa.
Đôi bàn chân mảnh mai của nàng, cách một lớp giày vải mỏng, giẫm lên mặt đá cẩm thạch phát đau đớn, nhưng nàng không hề cảm nhận được. Nàng ngã dúi ngã dụi, nhưng lại đứng lên rất nhanh, tiếp tục đi về phía trước.
Vi Phong đang lúc nghị sự, chợt thấy có người xong vào thì mắt đanh lại, chuẩn bị phát uy nhưng vừa nhìn ra đó là Hàn Lăng thì kịp thời dừng lại.
Nhìn lại bộ dáng cổ quái của Hàn Lăng, hắn cho đại thần lui, “Hứa ái khanh, ngươi lui xuống trước đi, sau trẫm sẽ cho người gọi ngươi lại đây tiếp tục thương nghị.”
“Vi thần tuân chỉ!” Hứa đại nhân mặc dù rất không hài lòng nhưng cũng nghe theo. Lúc đi qua bên người Hàn Lăng thì cúi đầu càng thấp, sau đó thối lui khỏi cửa.
“Lăng Lăng, xảy ra chuyện gì?” Vi Phong đứng dậy, nhanh chóng tới bên người Hàn Lăng.
“Phong, Lạc nhi, Lạc nhi bị bắt cóc rồi!” Hàn Lăng gắt gao túm tay hắn.
“Bắt cóc?” Vi Phong không hiểu.
“Hắn… hắn bị người bắt đi!” Hàn Lăng vừa nói vừa đưa tờ giấy đã bị nàng nắm chặt trong tay cơ hồ như muốn nát vụn cho Vi Phong.
Sau khi đọc tờ giấy, Vi Phong chấn trụ. Cuối cùng, cũng chính là Hàn Lăng đánh thức hắn.
“Lăng Lăng, đừng hoảng hốt, đừng hoảng hốt!” Kỳ thật, tâm hắn cũng đang run lên.
“Lạc nhi là ta mười tháng hoài thai, là ta dùng tính mạng đổi lấy, ta không thể để cho hắn có việc gì được, quyết không thể để hắn có việc!” Hàn Lăng kích động thét lên chói tai.
“Ngoan, sẽ không, Lạc nhi cũng là bảo bối của trẫm, trẫm nhất định sẽ không để hắn gặp chuyện gì!” Ban ngày ban mặt mà có thể cướp người trong hoàng cung, hung thủ nhất định không giống người bình thường, cho nên lòng tin của Vi Phong thực ra cũng không vững chắc lắm.
Tuy nhiên, hắn cũng cực lực ổn định nỗi sợ hãi của mình, bởi vì nhân nhi trước mặt còn cần hắn an ủi.
Hàn Lăng ôm chặt Vi Phong, nàng cảm thấy rất lạnh, thật giống như khi bản thân quang lỏa rơi xuống một hầm băng vậy, bốn phía toàn là lãnh khí lạnh thấu xương, lãnh khí từng chút, từng chút thấm vào da thịt nàng, thâm nhập vào xương vào tủy nàng, đông cứng toàn thân nàng, làm nàng đau đớn.
“Lăng Lăng ngoan, bình tĩnh lại, không có việc gì, Lạc nhi sẽ không sao!” Thấy nàng càng ngày càng run rẩy, Vi Phong chỉ muốn cởi bỏ y bào, dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm ch


XtGem Forum catalog