Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342830
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2830 lượt.
ưa nàng đến Thận Hình đường, sau đó trở lại Dụ Nhân cung. Lúc này Vi Lạc đã ngủ thiếp đi.
Nghe Vi Phong kể xong, Hàn Lăng kinh hãi.
“Đừng sợ, trẫm đã sai người xử tử nàng, sau này sẽ không có ai hãm hại ngươi cùng Lạc nhi .” Vi Phong ôm nàng.
“Hoàng thượng, ta có chỗ không hiểu, nếu hắc y nhân kia là người của nàng, vậy tức là chính nàng sát hại Vi Giác, làm sao có thể như vậy được.”
“Ân, trẫm cũng thấy hoài nghi điểm đó. Nhưng trẫm dám khẳng định, lần này Lạc nhi bị hãm hại là do nàng bố trí.” Nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy trong ám thất, Vi Phong lửa giận lại trào dâng.
Hàn Lăng trầm ngâm không nói, nàng cảm giác được chuyện không đơn giản như vậy. Chỉ tiếc hắc y nhân kia đã chết, không có đối chứng, cũng không thể tra ra nữa.
“Lăng Lăng, đói bụng không? Trẫm sai người đem đồ ăn đến.”
“Ta không đói bụng!” Hàn Lăng đầy mặt mây đen, vẫn không nghĩ ra.
Vi Phong thấy thế, không thể làm gì khác hơn là cùng nàng, cũng một mình lâm vào trầm tư…
Qua chuyện này, chiến tranh lạnh giữa Vi Phong và Hàn Lăng tuyên cáo kết thúc, hắn lại bắt đầu qua đêm ở Quý Hoa cung, sủng ái Hàn Lăng càng thêm sâu sắc mấy tầng.
Hai người cũng rất hiểu ý, không hề nói chuyện trước kia nữa, trừ việc hắn gọi nàng là Lăng Lăng ra thì không có gì thay đổi.
“Lăng Lăng, ngươi có cái gì muốn tặng cho trẫm phải không?” Vi Phong nằm trên giường, nhìn Hàn Lăng.
“Không có a!”
Vi Phong nghe xong thì trong lòng một hồi buồn bực, nghĩ ngợi xem nên mở miệng như thế nào.
Khóe miệng Hàn Lăng hiện nụ cười, mắt cứ một mực quan sát đỉnh màn.
“Trẫm… lần trước trong lúc vô tình đã thấy trên giường ngươi có một quả tú cầu.” Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định nói ra, bởi vì hắn không bao giờ muốn chờ đợi nữa.
“Hả? Tú cầu gì?” Hàn Lăng giả ra một bộ dáng mờ mịt.
“Ngươi…” Vi Phong bất đắc dĩ, hốt nhiên đưa tay cù nàng.
“Ngô, chán ghét!” Hàn Lăng muốn tránh nhưng hắn lại quá nhanh, nàng bị nhốt trong lòng hắn, không thể động đậy, cuối cùng, không chịu nổi, đầu hàng, “Được rồi được rồi, ta không dám.” Nói xong, thò tay xuống dưới gối, lấy ra một quả tú cầu, đưa cho hắn.
Vi Phong mừng rỡ tiếp nhận, hưng phấn mà nhìn, mà thưởng thức.
“Một quả tú cầu mà thôi, không cần phải kích động như thế chứ?”
Vi Phong giơ tú cầu lên trước mặt nàng, nghiêm trang hỏi: “Lăng Lăng, ngươi cón nhớ trẫm đã nói gì ở Đào Nguyên thôn không?”
“Ngươi nói nhiều như vậy, làm sao ta biết ý ngươi nói câu nào!” Hiểu ý tứ của hắn, mặt Hàn Lăng đỏ lên nhưng cũng không thừa nhận.
“Ngươi tặng tú cầu cho trẫm, đại biểu ngươi cũng yêu trẫm, đúng không?”
“Ta…”
“Đồ ngốc, thừa nhận yêu trẫm khó khăn như vậy sao? Trẫm yêu ngươi, ngươi cũng yêu trẫm, đây không phải rất tốt sao?”
“Chán ghét, ai yêu ngươi chứ, mơ tưởng! Ngươi còn hỏi nữa ta sẽ đòi lại tú cầu!”
“Ha hả, đồ đưa đến tay trẫm, há có thể cầm lại sao! Trẫm nói cho ngươi, đời này ngươi đừng mơ tưởng lấy lại! Mà đời này, tình yêu trẫm đối với ngươi cũng sẽ không thu hồi lại!”
Nhìn tình ý dạt dào trong mắt hắn, nội tâm Hàn Lăng bay bổng, khuôn mặt xinh đẹp càng đỏ ửng lên.
Vi Phong thu hồi tú cầu, một lần nữa ôm nàng vào lòng, nâng mặt nàng lên, từ từ tới gần nàng.
Rất nhanh, hai người nằm trên giường ôm chặt lấy nhau, gió thổi không lọt. Họ biểu đạt tình yêu trong lòng, thu lấy khát vọng trên người đối phương. Đêm sâu, cảm xúc mãnh liệt dâng trào tựa hồ mới bắt đầu…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Nghĩa phụ!” Liễu Đình Phái đi tới bờ biển, bái kiến trước hắc bào lão nhân.
“Nhiệm vụ lần này là giết một người. Mục tiêu là con trai duy nhất của đương kim hoàng đế và Tinh phi.” Mặt lão nhân không chút thay đổi, nói ra tư liệu ngắn ngủi.
“Cái gì?”
“Còn nữa, đối phương lần này cần tự mình nghiệm thu thi thể, ngươi hạ thủ xong nhớ phải mang thi thể đến đây.”
“Không được!”
“Tại sao?” Lão nhân tràn đầy nghi hoặc. Trước kia, mặc kề là nhiệm vụ gì, hắn đều nhận mà không thắc mắc gì; nhưng hôm nay, chỉ là giết một đứa trẻ mà thôi, hắn lại chối từ.
“Đối tượng ngươi muốn giải quyết chính là nhi tử của bằng hữu ta!”
“Bằng hữu? Ngươi là bằng hữu với phi tử của hoàng đế từ khi nào vậy?”
“Thật ra mà nói thì không phải là bằng hữu, mà là người nhà!” Hàn Lăng và hắn đều đến từ hiện đại, cho nên ở cổ đại này, nàng xem như là người nhà của hắn.
“Hoang đường! Đừng quên, ngươi đã sớm không có thân nhân, người nhà duy nhất của ngươi chính là ta, là người có ân cứu mạng đối với ngươi, là nghĩa phụ của ngươi, dạy võ công cho ngươi!”
“Cái này không giống!”
“Không giống cái gì?”
“Ta không biết phải giải thích thế nào!” Liễu Đình Phái ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào lão nhân, nghiêm túc nói: “Nghĩa phụ, những việc khác ta có thể đáp ứng ngươi, chỉ có việc này là không được!”
“Ngươi!” Lão nhân tức giận đỏ bừng mặt, “Được, ngươi không chịu đi ta cho người khác đi! Dù sao Hỏa Minh hội của ta tinh anh đông đảo!”
“Nghĩa phụ, đừng!” Liễu Đình Phái khẩn cầu, “Thỉnh người nhìn ở vị trí của ta, trả lại tiền cho đối phương, bỏ sinh ý