Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342828

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2828 lượt.

hân tạo cho hắn.
Không ngừng hà hơi, thổi ngạt, hai tay nàng bận rộn, dùng sức ép lên ngực hắn, nước mắt viền mi. Trong lúc nguy cấp này, nàng không có thời gian khóc, không có thời gian rơi lệ, cứu nhi tử quan trọng hơn.
Vi Phong chế phục hắc y nhân xong thì lên bờ, yên lặng đứng một bên, lo lắng nhìn Hàn Lăng.
“Oa ô…” Rốt cục, nương theo một tiếng khóc hô, Vi Lạc mở mắt.
“Lạc nhi!” Hàn Lăng kích động ôm hắn vào lòng, sợ hãi cùng thương tâm lúc này mới bộc phát, nàng khóc lớn lên.
Nhìn thấy nhi tử không có việc gì, sự chú ý của Vi Phong trở lại trên người hắc y nhân, “Nói, ngươi là người ở đâu? Tại sao lại hãm hại tiểu hoàng tử? Nghe lệnh của ai?” Vi Phong phát giác người này cũng chính là kẻ hai năm trước hắn thấy ở lãnh cung, truy tra bao lâu, không ngờ tới lại bắt được như vậy.
Hắc y nhân thủ khẩu như bình, không rên một tiếng.
Vi Phong thấy thế thì tức sùi bọt mép, đánh hai chưởng liền lên ngực hắn.
“Hoàng thượng, trước hết hãy áp tải hắn đi đã, từ từ thẩm vấn.” Hàn Lăng căm giận nhìn hắc y nhân, nếu nàng nhớ không lầm thì hắn chính là kẻ hai năm trước đã hại chết Vi Giác, cho nên, nàng tuyệt đối sẽ không buông tha hắn, nàng muốn báo thù cho Vi Giác.
Vi Phong gật đầu, đang muốn kéo hắc y nhân đi thì thấy hắn giãy dụa hai cái, một dòng máu đỏ tươi chảy ra từ miệng hắn, sau đó, hai mắt hắn trợn lên, tắt thở!
“Tại sao có thể như vậy?” Hàn Lăng một bên che mắt Vi Lạc lại, một bên kinh ngạc nhìn hắc y nhân đã chết. Đôi mắt kia tựa hồ có vẻ nuối tiếc cùng bất đắc dĩ.
Vi Phong khiếp sợ, không cam lòng khi đầu mối lớn như vậy lại dĩ nhiên bị chặt đứt!
“Hoàng thượng, mau mau xem xem thái y có thể cứu sống hắn hay không!”
“Ân!” Vi Phong kéo hắc y nhân về phía trước, Hàn Lăng cũng đuổi theo.
Trở lại Dụ Nhân cung, sau khi thái y kiểm tra thì chính thức tuyên bố người nọ trúng phải thiên hạ kỳ độc, vô phương cứu sống.
Không tra ra kẻ chủ mưu đứng sau lưng, Vi Phong nặng nề không thôi. Đúng lúc này, Vân phi đã từ lâu không thấy lại đi tới Dụ Nhân cung.
“Thần thiếp bái kiến Hoàng thượng!”
“Chuyện gì?” Vi Phong giọng điệu không kiên nhẫn.
“Mẫu thân sai người mang một tí phấn quả cho thần thiếp, thần thiếp từng nghe mẫu thân nói là Hoàng thượng từ nhỏ đã thích ăn loại quả này nên đem một ít lại đây để Hoàng thượng nhấm nháp.”
“Để xuống đi!”
Vân phi trong lòng buồn bực, để phấn quả lên bàn, trở lại bên người Vi Phong, nhìn hắn, chần chừ nói: “Hoàng thượng, thần thiếp lúc ở đại viện thấy thái giám của Thục Hoa cung nằm trên đất, xin hỏi đã xảy ra chuyện gì?”
“Thục Hoa cung? Làm sao ngươi biết hắn là người của Thục Hoa cung?” Rốt cục, Vi Phong cũng đưa mắt nhìn nàng.
“Thần thiếp có vài lần đi bái phỏng Thục phi, đã gặp qua hắn, nhưng lúc đó hắn mặt trang phục thái giám. Chẳng lẽ, bọn họ là hai người có diện mạo giống nhau mà thôi?”
Vi Phong nghe xong thì sực nhớ Dạ đã từng bẩm báo, nói hắc y nhân kia đi vào sau Thục Hoa cung thì không thấy tăm hơi. Sau đó bọn họ truy tra thật lâu mà cũng không tìm được, còn tưởng rằng người nọ chỉ vô tình đi qua Thục Hoa cung. Không ngờ tất cả đều là do Thục phi giở trò quỷ!
“Người đâu, lập tức đi Thục Hoa cung, đưa Thục phi đến đây!” Vi Phong nén giận phân phó.
Thị về rời đi hai khắc thì quay về bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Thục phi nương nương không có ở trong điện, thuộc hạ đã hỏi cung nô ở đó nhưng bọn họ đều nói không biết hành tung của Thục phi nương nương.”
“Hoàng thượng, hay là Thục phi cũng đoán được mình hành vi phạm tội bại lộ nên trốn rồi?” Vân phi tỏ ra bất bình căm giận. Mới vừa rồi lúc thị về đi Thục Hoa cung, nàng đã chuẩn bị mọi tình huống.
Vi Phong nghe xong thì báo cho Hàn Lăng một tiếng, “Ngươi nghỉ ngơi đi, trẫm tự đi đem nàng tới đây, ngươi yên tâm, trẫm tuyệt đối không bao che nàng!”
Đi tới Thục Hoa cung, Vi Phong tìm kiếm khắp nơi. “Kẻ theo đuôi” Vân phi cũng tỉ mỉ tìm kiếm.
Hốt nhiên, nàng ta dừng lại trước một cánh cửa nhỏ, “Hoàng thượng, nơi này có cánh cửa, có thể Thục phi trốn trong đó!”
Vi Phong đến gần, quan sát một lúc, sau đó tung một chưởng vào cánh cửa, một mùi khó ngửi lập tức xông vào mũi.
Thục phi ở trong ám thất phát giác có người xông vào thì nhanh chóng quay đầu lại. Nhìn thấy Vi Phong, nàng vừa mừng vừa sợ.
Vi Phong nhìn nàng, đảo mắt đánh giá bốn phía, cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên ba hình nhân.
Vân phi đi tới trước đài, nắm lên hình nhân nằm ở bên phải, thấy trên đó viết tên Vi Lạc, lập tức kêu to: “Hoàng thượng, người xem!”
Sau khi Vi Phong nhìn thấy thì càng thêm khẳng định suy đoán trong lòng, tức giận quay sang phía Thục phi: “Ngươi – nữ nhân ác độc!”
“Thục phi, không ngờ hung thủ hãm hại tiểu hoàng tử thật là ngươi!”
“Vi Lạc đã chết? Ha ha, Giác nhi, nghe thấy không? Lại một tên nữa đi cùng ngươi, ngươi sẽ không còn cảm thấy tịch mịch nữa, ha ha ha!”
Nhìn Thục phi trong cơn điên cuồng, Vân phi kinh hoảng, trốn sau lưng Vi Phong, “Hoàng thượng, người xem Thục phi…”
Vi Phong túm lấy Thục phi đưa ra khỏi ám thất, sai người đ