XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342875

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2875 lượt.

êm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Hàn Lăng…” vừa vào nhà, Liễu Đình Phái liền không thể chờ đợi được gọi nàng lại.
Hàn Lăng một vừa đặt Vi Lạc xuống vừa nói: ” Giờ việc ta muốn làm nhất là tắm rửa rồi ngủ một giấc, ngươi có chuyện, chờ ta tỉnh ngủ rồi nói, được không?”
Nhìn vẻ mặt mỏi mệt của nàng, Liễu Đình Phái không thể làm gì khác hơn là gật đầu, “Ngươi đi tắm rửa đi, ta nấu canh cá cho ngươi ăn. Ngươi chắc chắn là đói rồi, ăn xong rồi ngủ.”
“Cám ơn ngươi, Đình Phái!” Sự quan tâm của hắn làm lòng Hàn Lăng ấm áp.
Liễu Đình Phái buồn bã nhìn nàng, sau đó xoay người tiến vào phòng bếp.
“Lạc Lạc, ngươi ngồi đây, mụ mụ đi tắm rửa nha.”
“Mụ mụ, ta muốn đi thăm thúc thúc!”
Hàn Lăng run rẩy, lập tức nói: “Thúc thúc có thương tích trong người, cần phải nghỉ ngơi, ngươi đi sẽ quấy rầy đến hắn.”
“Nhưng mà…”
“Đợi mấy ngày nữa cho vết thương của thúc thúc khá lên rồi mụ mụ đưa ngươi đi, được không?”
“Vậy… Được rồi!” Vi Lạc ấm ức không vui đáp lại một câu, đi tới bên cạnh chiếc ghế dựa.
Hàn Lăng suy nghĩ, nhìn hắn một hồi rồi mới nặng nề bước về tẩm phòng…
Lại một đêm trăng sáng, Liễu Đình Phái và Hàn Lăng song song bước trên mặt cỏ.
“Ngươi đã động tâm với hắn, ngươi muốn theo hắn trở về, phải không?” Liễu Đình Phái gấp gáp nói, đi thẳng vào vấn đề mà hắn lo nghĩ đã một ngày.
“Ta…” Hàn Lăng nhất thời không biết phản ứng thế nào.
“Ta nghe được chuyện ngày hôm qua, ta cho rằng tất cả việc này là khổ nhục kế do Vi Phong bày ra.”
“Khổ nhục kế?”
” Trị an của Xinh Tươi quốc luôn luôn cực tốt, rất ít xuất hiện đạo tặc linh tinh. Mặt khác, ngươi tới nơi này không lâu, cũng không gây thù chuốc oán với ai. Cho nên, ngày tràng đuổi giết hôm qua rõ ràng là được sắp đặt sẵn.”
Hàn Lăng nghe xong, mãnh liệt chấn trụ. Đúng vậy, những kẻ đó võ nghệ cao cường, vô thanh vô tức xuất hiện, không nói một lời, liền trực tiếp tập kích, mà mục tiêu bọn họ là bản thân.
Sau khi Vi Phong bị thương, bọn họ cũng không đuổi tận giết tuyệt, mà lại rút lui. Chẳng lẽ tất cả đúng như Liễu Đình Phái nói, đều là khổ nhục kế của Vi Phong? Những người bịt mặt là do hắn an bài? Vì cầu được bản thân tha thứ, hắn không tiếc mang tính mạng ra đánh cuộc?
“Nếu như những kẻ bịt mặt đó là do hắn bố trí thì cũng không cần phải làm thật đến vậy chứ? Chỉ cần tùy ý đâm một kiếm vào tay là được rồi, cần gì phải đùa với tính mạng như vậy?” Hàn Lăng không khỏi nêu ra nghi vấn.
“Ai biết! Hoặc là những sát thủ này vô tình hạ thủ quá nặng; lại hoặc là, hắn muốn chắc chắn đạt hiệu quả. Dù sao, ngươi cũng đã bị cảm động, không phải sao?”
Hàn Lăng á khẩu không trả lời được. Đích xác, nàng tối hôm qua từng nghĩ tới việc đợi thương thế của Vi Phong tốt lên sẽ theo hắn trở về.
Liễu Đình Phái thấy thế, khổ sáp cười, “Trăm phương ngàn kế mang ngươi đi ra, còn tưởng rằng đây là ý muốn của ngươi, không ngờ được, là ta nhất sương tình nguyện, là ta phá hủy tình yêu của ngươi và hắn! Thật xin lỗi!”
“Đình Phái!” Hàn Lăng vội vàng gọi lại hắn, “Không phải, không hoàn toàn là như vậy!”
“Mặc kệ trước kia như thế nào, ngươi hiện tại cũng đang thương hắn. Hàn Lăng, ta sẽ không bao giờ ngăn cản ngươi nữa, ngươi muốn như thế nào thì như thế đi!” Nói xong những lời này, Liễu Đình Phái tiếp tục cất bước về phía buồng, không quay đầu lại.
Hàn lăng ngơ ngác đứng đó, đầu óc một mảnh hỗn loạn, không biết làm thế nào cho phải.
Rất lâu sau, đến lúc cảm thấy người hơi lạnh, nàng mới ý thức được, đêm đã khuya…
“Mụ mụ, dậy thôi !”
Hàn Lăng đang mơ màng, nghe thấy tiếng gọi của Vi Lạc thì chậm rãi mở mắt.
“Mụ mụ, ta đã đói bụng !”
“Phụ thân không phải nấu bữa sáng sao?” Hàn Lăng đáp một câu, tối hôm qua lại là một đêm mất ngủ, làm cho nàng bây giờ vẫn còn mệt mỏi.
“Không có! Không có bữa sáng, phụ thân cũng không thấy !”
“Cái gì?” Hàn Lăng cuối cùng tỉnh táo lại, lập tức xuống giường, đi tới đại sảnh, chiếc bàn cơm vẫn sạch sẽ, trống rỗng.
Nàng đi đến xem xét phòng bếp, lại tới phòng ngủ của Đình Phái, bên trong cũng trống rỗng, căn bản không thấy tăm hơi của hắn.
Hàn Lăng lia mắt khắp phòng, phát hiện trên bàn có để một tờ giấy, nàng chần chừ cầm lấy, chỉ thấy viết ngắn gọn vài chữ: “Ta có việc phải rời khỏi, xong xuôi sẽ trở lại, có lẽ, đến lúc đó cũng không cần trở về nữa a!”
Làm việc? Hắn muốn làm chuyện gì? Đây là Xinh Tươi quốc, hắn căn bản là không có việc gì để làm.
Chẳng lẽ là tổ chức? Nhưng hắn đã nói rằng hắn có ba năm tự do, hiện tại mới chưa được hai năm, cho nên cũng không có khả năng.
Chẳng lẽ là…
“Mụ mụ, phụ thân đi đâu?” Vi Lạc diêu kéo cánh tay Hàn Lăng.
Hàn Lăng mắt nhìn hắn, lúng ta lúng túng đáp, “Phụ thân đi rồi, bị mụ mụ làm cho tức giận bỏ đi.”
“Hách? Vậy bao giờ phụ thân trở về?”
“Bao giờ trở về? Hàn Lăng nhìn lại tờ giấy trong tay. Hắn nhất định cho rằng bản thân sẽ đi theo Vi Phong nên mới nói không cần trở về. Dù sao hắn ở đây cũng là vì bản thân.
“Mụ mụ, phụ thân đi rồi, ai nấu cơm cho chúng ta ăn?” Vi Lạc lại hỏi một câu.
Bởi vì hai người lúc không