Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1343419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3419 lượt.
là nàng! Nàng đang ngủ say, những ngón tay nhỏ dài vẫn đang nắm tay hắn.
Mừng rỡ như điên, Vi Phong thiếu chút nữa chảy nước mắt vì kích động. Rốt cục hắn cũng đợi được, bảo bối của hắn cuối cùng đã trở về!
Hắn lật tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng. Tay kia dò lên mặt nàng, ôn nhu đẩy vài sợi tóc lăng loạn trên trán nàng.
Sắc mặt tái nhợt, vành mắt sưng đỏ, vẫn còn lưu lại dấu lệ ngân, nàng tối hôm qua nhất định rất thương tâm! Một cỗ đau lòng nổi lên, hắn tới gần nàng, chuẩn bị hôn nàng.
Ai ngờ, cử động này đã động đến vết thương sau lưng, đau nhức khiến cho hắn ai kêu lên.
Hàn Lăng thoạt đầu tỉnh, thấy hắn nhếch miệng nhe răng, vội vàng hỏi: “Phong, ngươi làm sao vậy?”
Nghe được nàng gọi tên mình, lại thấy nàng lo lắng cho mình, Vi Phong càng thêm vui sướng, lập tức mỉm cười, thấp giọng an ủi nàng, “Trẫm không sao!”
Hàn Lăng dường như nhớ lại gì đó, bỗng nhiên cả người trở nên hưng phấn, “Ngươi tỉnh, ngươi đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, điều đó cho thấy ngươi sẽ không chết!” Kích động khiến nàng chảy nước mắt.
Vi Phong đau lòng lau đi nước mắt cho nàng, “Hôm qua ngươi nhất định là rất sợ hãi, rất lo lắng, rất khổ sở đi.”
Hàn Lăng không nói gì, khóe môi cong lên, đôi mắt ngấn nước nhìn chăm chú vào hắn.
Vi Phong giống như trúng tà, nắm tay nàng, kéo nàng lại gần, đôi môi chụp lên môi nàng.
Hàn Lăng kinh ngạc khẽ nhếch miệng, còn chưa kịp phản ứng thì lưỡi hắn đã xông vào, nhiếp trụ nàng.
Đầu óc lập tức trống rỗng, nàng không hề cự tuyệt mà còn phối hợp với hắn.
Vi Phong càng thêm hoan hỉ, hôn càng nồng nhiệt hơn. Vết thương sau lưng đã sớm bị hắn ném lên đến chín tầng mây.
Rất lâu rất lâu sau, mãi đến khi hai bên đều cảm thấy khó thở mới lưu luyến rời ra.
Hàn Lăng khuôn mặt ửng đỏ, đôi mắt đẹp mờ mịt mê ly, thổ khí như lan, phi thường mê người.
Vi Phong thở thở, nụ hôn vừa rồi làm nhiệt độ toàn thân hắn tăng lên, lại nhìn thấy dáng vẻ mê người của nàng, phía bụng dưới lửa thiêu càng vượng. Nếu không lo lắng cho vết thương, hắn đã áp chế nàng ở dưới thân rồi.
Nhìn ánh mắt cực nóng như muốn nuốt bản thân của hắn, Hàn Lăng ngượng ngùng cúi đầu, tránh né ánh mắt hắn.
“Lăng Lăng, cám ơn ngươi, cám ơn ngươi tha thứ trẫm, cám ơn của ngươi hồi tâm chuyển ý!” Vi Phong tại nàng bên tai thở dài một câu.
Hàn lăng thân thể đột nhiên cứng đờ! Tha thứ hắn? Hồi tâm chuyển ý? Vậy là sao? Đó là đại biểu cho việc bản thân phải trở về hoàng cung nhai người không nhả xương kia sao?
Hốt nhiên, cửa phòng mở ra, người đầu tiên vọt tới trước giường chính là Vi Lạc, khi hắn thấy Vi Phong đã tỉnh thì hưng phấn mà hô lên, “Thúc thúc rốt cục tỉnh, thúc thúc rốt cục tỉnh!”
Tiếp theo, nữ Vương và Tô thái y cũng đi lên đến đây, còn có cả Liễu Đình Phái, khi hắn thấy Hàn Lăng nằm bên cạnh Vi phong thì trong con ngươi đen nhanh chóng hiện lên một tia khác thường.
Hàn Lăng vội vàng ngồi dậy, mặt mày không được tự nhiên nhảy xuống đất.
Tô thái y cũng là một nhân sĩ chuyên nghiệp, đôi mắt làm như không nhìn thấy tình huống trước mặt, lập tức bắt mạch cho Vi Phong, nhìn lại vết thương, cuối cùng khoan bẩm báo: “Thánh Tông quân cát nhân thiên tướng, hồng phúc Tề Thiên, nguy hiểm đã qua, sau này chỉ cần dùng thuốc đúng giờ cùng điều dưỡng thì sẽ khôi phục rất nhanh.”
Rốt cục, tất cả mọi người đều có thể thở phào.
Liễu Đình Phái kéo Hàn lăng đi tới một bên, thấp giọng nói: “Hàn Lăng, ngươi không phải…”
Hàn lăng đang không biết giải thích như thế nào thì Vi phong bỗng nhiên quát to một tiếng, “Hàn thái phó!”
Nàng ngẩn người, nhìn Liễu Đình Phái, không biết làm sao.
“Hàn Lăng, Thánh Tông quân gọi ngươi đấy!” Nữ vương cũng hô lên.
Hàn Lăng lúc này mới xoay người, trở lại trước giường. Liễu Đình Phái tự nhiên cũng theo lại đây.
Vi Phong âm u địa nhìn thoáng qua Liễu Đình Phái, rồi lập tức chuyển hướng Hàn Lăng, mỉm cười mà nói: “Đa tạ Hàn thái phó đã bồi trẫm cả đêm qua.”
“Không cần… Không cần khách khí!” Rồi hình như sợ bị người khác hiểu lầm, Hàn Lăng lại vội vàng bỏ thêm một câu, “Thánh Tông quân liều mình cứu ta, tính mạng mới bị đe dọa, tri ân báo đáp, ta thủ hộ một đêm, là điều nên làm.”
Vi Lạc cũng nói theo: “Mụ mụ là thiện lương nhất, vĩ đại nhất, lần trước ta cảm mạo, nàng cũng thủ ta một ngày một đêm, cũng không ngủ.”
“Đó không giống, địa vị của thúc thúc làm sao giống với ngươi trong cảm nhận của mụ mụ ngươi được?” Vi Phong cố ý trêu đùa Vi Lạc.
“A?” Vi Lạc không biết trả lời thế nào.
Tô thái y âm thầm kinh ngạc, nữ vương đôi mắt đầy ý cười, Liễu Đình Phái thì một mực bình tĩnh.
Hàn Lăng cảm thấy mất tự nhiên không thôi, suy tư một hồi, nói: “Thánh Tông quân nếu tỉnh lại, ta cũng yên tâm !”
Nói xong nàng hành lễ với nữ vương rồi ôm lấy Vi Lạc lao ra ngoài. Liễu Đình Phái theo sau, trước khi đi còn không quên nhìn Vi Phong một cách khiêu khích.
Sắc mặt Vi Phong hóa đen, mãi đến khi Tô thái y nhắc nhở hắn thay thuốc, hắn mới nặng nề hồi phục tinh thần.
Tất cả diễn biến này đều lọt vào mắt nữ vương.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đ