Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342887
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2887 lượt.
i tới.
Hàn Lăng nhìn bốn phía, nói: “Sinh ý không tệ nha, nếu như ta đứng ra đi cảo nhất cảo, không biết sẽ trở thành bộ dạng thế nào nhỉ?”
Rốt cục, hắn cũng hoàn toàn đầu hàng, “Lâu chủ ở Túy Hương phòng, ta đưa ngươi tới đó!”
“Không cần!” Hàn Lăng cự tuyệt ”ý tốt” của hắn, thu hồi kim bài, rất nhanh lên tới lầu hai, tìm dọc theo dãy phòng, tối hậu, nhẹ nhàng gõ vài cái lên một cửa phòng.
Một lúc sau không thấy hồi âm, nàng đẩy cửa, chi một tiếng, cửa liền mở ra, hóa ra là không khóa.
Vừa bước vào đã nghe thấy từng đợt tiếng rên rỉ, Hàn Lăng nhìn lại, thấy trên chiếc giường lớn màu cà phê có hai thân hình quang lỏa đang gắt gao ghim chung một chỗ.
Nam nhân đang ra sức hiển nhiên là Lý Dật Thanh, dưới thân hắn là một nữ tử trẻ tuổi đang phóng đãng ngâm gọi. Nhìn đống lụa là gấm vóc sang quý tán loạn dưới đất, không khó để đoán ra cô gái này nhất định xuất thân lương hảo. Có thể “hưởng dụng” Lý Dật Thanh, nữ nhân này không phú thì cũng quý.
Nhìn bọn họ, Hàn Lăng bất giác nhớ đến Vi Phong. Nhớ lại lúc còn làm cung nữ ở Ti Thải phường, nàng cũng từng bị Vi Phong bức bách đứng nhìn hắn cùng phi tần hoan ái.
Không biết tên sắc hoàng đế này bây giờ ra sao. Nếu như không phải bởi vì bản thân, hắn sẽ không lưu lại; nếu như không phải vì cứu bản thân, hắn sẽ không bị thương; nếu như hắn có thể sớm một chút trở về nước, sẽ càng không để cho gian kế của độc phụ Lý Ánh Hà na thực hiện được, làm cho mất đi ngôi vị hoàng đế, phải khắp nơi trốn tránh…
Đột nhiên, một tiếng vang thật lớn, kéo Hàn Lăng từ trầm tư trở lại.
Nàng nhìn vào, cảnh xuân đã sớm biến mất, nữ tử nhà phú quý đó đã rời đi, Lý Dật Thanh mặc độc một chiếc tiết khố đang đứng trước mặt nàng.
Ngắm lồng ngực cường tráng gợi cảm đó, mặt Hàn Lăng nóng bừng lên.
“Có chuyện gì?” Tiếng nói lạnh lùng vang lên từ miệng Lý Dật Thanh.
“Bệ hạ lại phát bệnh!” hai mắt Hàn Lăng cũng không dám nhìn thẳng vào lồng ngực quyến rũ chết người kia.
“Trong cung không phải có thái y sao!” Ngữ khí vẫn lạnh như băng.
Ngữ khí không-liên-quan-mình đó làm cho Hàn Lăng giận tím mặt, “Uy, nàng là mẫu thân của ngươi đó, sao ngươi lại có cái dáng vẻ này!”
“Ta chưa từng thừa nhận nàng!” Lý Dật Thanh trở lại trước giường ngồi xuống.
Hàn Lăng cũng vội vàng đi theo, “Mặc kệ ngươi và nàng lúc trước có chuyện gì, ngươi cũng thể lãnh huyết như vậy. Hãy nghĩ đến công ơn nuôi dưỡng của nàng! Ở cùng nhau nhiều năm như vậy, chẳng lẽ không có gì đáng để ngươi hoài niệm, không có gì làm ngươi cảm động hay sao?”
Ánh mắt Lý Dật Thanh sắt lại nhưng cũng không lên tiếng.
“Thái y nói, lần phát bệnh này không hề giống những lần trước, nếu muốn cứu bệ hạ, phải tìm được thất hương thảo, mà thất hương thảo lại chỉ có ở Địa Phế sơn.”
“Vậy ngươi muốn như thế nào?” Rốt cục, thần sắc hắn không còn lạnh lùng nữa, tiếng nói cũng không còn đạm mạc nữa.
“Ngươi đi cùng ta một chuyến địa phế sơn!” Thấy hắn tựa hồ không phản ứng, Hàn Lăng lại nói thêm một câu, “Ngươi còn thiếu ta một cái tình, lần này, coi như hoàn lại!”
“Xem ra, ta là không thể không đi!” trên khuôn mặt anh tuấn mê người lộ ra một nụ cười khó hiểu.
“Không sai!”
“Được, vậy bao giờ thì xuất phát?”
“Ách, ” Hàn Lăng ngây ra một lúc, nàng không nghĩ tới hắn lại đáp ứng một cách sảng khoái như thế.
“Nữ nhân, không nghe thấy ta nói sao?” Những ngón tay thon dài của Lý Dật Thanh nâng cằm Hàn Lăng lên, bắt nàng nhìn thẳng vào hắn. Hơi thở nóng ấm phả vào mặt nàng.
Ngẩng đầu nhìn vào khuôn mặt tuấn tú mà tà mị cuồng vọng của hắn, Hàn Lăng đỏ ửng mặt, đầu óc cũng rối loạn.
Đợi đến lúc khôi phục lạ như cũ, nàng lập tức hất tay của hắn ra, “Đừng bao giờ hành động như vậy nữa, xét về tuổi tác, ngươi còn phải gọi ta là tỷ tỷ!”
“Tỷ tỷ thì sao? Những người nhập màn chi tân ở đây, hơn nửa đều là ‘tỷ tỷ’ đó!” Hắn cố tình kéo dài hai chữ tỷ tỷ, trên mặt vẫn trưng ra nụ cười tà mị.
Hàn Lăng trợn mắt nhìn hắn, trở lại việc chính, “Giờ Thìn ngày mai ngươi tới cửa cung gặp ta.”
“Được!”
Mục đích đạt được rồi, Hàn Lăng chuẩn bị rời đi.
“Đợi đã!”
“Ân?” Hàn Lăng lại xoay người lại.
Con ngươi Lý Dật Thanh tỏa sáng, mập mờ nhìn chăm chú vào nàng, chậm rãi nói: “Ta muốn nói cho ngươi biết, trông ngươi thanh tĩnh thoát tục, linh khí bức người, rất là mỹ lệ!”
Hàn Lăng ngơ ngẩn, lúc nhìn thấy vẻ mặt cười cợt của hắn mới biết mình bị trêu đùa, không khỏi vừa thẹn vừa giận, mắt hạnh hung hăng lườm hắn, nộ khí đằng đằng lao ra khỏi phòng.
Cho đến khi nàng đi tới cầu thang dẫn xuống lầu dưới, bên tai vẫn phảng phất nghe thấy tiếng cười cợt nhả…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Để tiết kiệm thời gian, Hàn Lăng đề nghị đi cả ngày lẫn đêm, rốt cục đến giữa trưa ngày thứ ba đã đến Địa Phế sơn.
Nàng phân phó phu xe chờ ở chân núi, bản thân và Lý Dật Thanh đi theo sơn đạo gập ghềnh hướng lên núi.
Hai bên đường đếu là những cây bách cổ thụ cứng cáp cao ngất, bốn phía gió thổi vi vu.
Một thác nước khổng lồ đổ từ trên cao xuống mặt hồ, tiếng vang như sấm, tung bọt