XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1343356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3356 lượt.

Hà thừa cơ tung hoành. Cho nên, tất cả những điều này đều do tên Liễu Đình Phái chết tiệt này dựng lên!
“Nàng có thể bị ta kích thích cùng dụ dỗ cho thấy nàng căn bản là không thương ngươi, người nàng thích la ta! Vi Phong, ngươi cũng hết hy vọng rồi, ngươi và nàng căn bản là không có khả năng!”
Tức thì, một cảm giác đau đớn truyền ra toàn thân Vi Phong. Niềm tin sẽ đoạt lại nàng giờ đây đã biến mất hoàn toàn.
Nhìn bộ dáng đó của Vi Phong, Liễu Đình Phái cảm thấy vô cùng hả hê, “Coi như hết!”
“Không! Trẫm tuyệt đối không chịu thua. Coi như nàng hiện tại thích ngươi thì đã sao? Đừng quên trẫm mới là nam nhân của nàng, Lạc nhi chính là nhân chứng tốt nhất!” Cả người Vi Phong lại tràn đầy năng lượng.
“Ngươi cũng đừng quên, Lạc Lạc gọi ta là phụ thân, còn ngươi chỉ là một Phong thúc thúc mà hắn ngẫu nhiên gặp!” Liễu Đình Phái nói, “Cái Hàn Lăng muốn chính là tình yêu thủy chung duy nhất mà cả đời này ngươi không thể cho nàng! Ta thì khác, ta sẽ chỉ có một mình nàng! Cho nên Vi Phong, nếu như ngươi thật sự yêu Hàn Lăng, cần phải buông nàng ra, để nàng sống vui vẻ! Đau khổ dây dưa chỉ làm cho nàng buồn khổ mà thôi. Nếu hiện tại ngươi buông tay, đoạn quá vãng ngọt ngào giữa hai người có lẽ còn có thể trở thành một hồi ức tốt đẹp trong lòng nàng, nếu không…”
Vi Phong mặt xám như tro tàn, không đợi nghe xong, liền cúi đầu xuống, đi ra cửa.
Nhìn bóng dáng cô tịch, ủ rũ đó, Liễu Đình Phái cảm thấy một tia đồng tình, tuy nhiên, tình yêu cần phải đấu tranh, không thể thoái nhượng!
“Lạc Lạc, ngủ yên ở một bên đi, đừng đè lên mụ mụ!” Hàn Lăng trong mơ màng cảm thấy có một sức nặng đè lên người, vì vậy nỉ non một câu.
“Lạc Lạc, mụ mụ đã nói rồi, nam nữ phân biệt, nếu ngươi không nghe lời, sau này mụ mụ sẽ không ngủ cùng ngươi nữa.” Hàn Lăng vẫn nhắm mắt, đưa tay tới trước ngực, muốn gạt bàn tay đang làm cả người nàng ngứa ngáy kia ra.
Không biết tại sao bàn tay kia không những không rời đi mà còn giống như bàn tay còn lại cũng huy động.
Hàn Lăng nổi giận mở mắt, tập trung nhìn vào, ngây người.
“Mãi đến khi người ngày càng ngứa, càng ngày càng nóng, nàng mới hoàn toàn thanh tĩnh, phản ứng đầu tiên chính là ra sức gạt hai bàn tay kia, “Bỏ ra!”
Phảng phất không có nghe đến lời của nàng, Vi Phong tiếp tục động tác, dứt khoát cúi đầu, nhanh chóng mà nhiếp trụ nụ hoa mê người của nàng.
Mùi rượu nồng nặc xông vào mũi Hàn Lăng, nàng tức thì cảm thấy buồn nôn, dùng sức đánh hắn, “Hỗn đản, buông ra!”
Nàng giãy dụa không những không ngăn cản được Vi Phong mà còn xúc tiến hắn xâm lược mạnh hơn, bàn tay đã rời xuống dưới.
Hàn Lăng vừa vội vừa giận, xấu hổ vạn phần, quay đầu nhìn qua bên trái, phát hiện nơi đó trống rỗng, trong lòng lại run lên, “Lạc Lạc đâu? Ngươi đưa Lạc Lạc đi đâu rồi?”
Tuấn mục vốn đen nhánh thâm thúy của Vi Phong vì uống rượu mà trở nên đục ngàu, hắn nhìn xuống nàng, không hề lên tiếng, động tác trên tay vẫn không hề ngừng lại.
Tiết khố đã bị rút đi, lúc này Hàn Lăng không còn mảnh vải trên người, lõa lồ trước mặt hắn. Nổi giận tới cực điểm, nàng động tay chân, ý đồ đẩy hắn ra.
Vi Phong ngăn cản nàng rất nhanh, đồng thời đưa môi tới trên miệng nàng. Mang theo tức giận, hắn dùng lực mút môi nàng, thô bạo xâm phạm nàng.
Từng đợt mùi rượu thấm nhập tâm phế Hàn Lăng, nàng không nghĩ ngợi gì, cắn mạnh xuống đầu lưỡi hắn.
Đau, khiến cho hắn cả người chấn động; đau, khiến cho hắn lập tức rời khỏi môi nàng. Hai mắt mê mang, khó hiểu nhìn nàng.
“Ngươi, sắc lang, đi ra ngoài!” Hàn Lăng nắm cơ hội hô to, “Người đâu, mau tới, người…”
Vừa kêu đến tiếng thứ hai, nàng bỗng thấy mình không thể phát ra âm thanh gì nữa, nàng còn kinh hoảng phát giác toàn thân không thể động đậy! Đáng chết, hắn dám điểm huyệt nàng!
“Hư, đừng loạn, trẫm sẽ thương ngươi; ngoan, đừng động, trẫm sẽ yêu ngươi thật tốt…” miệng Vi Phong không ngừng thoát ra những lời này, hai tay vẫn tiếp tục bận rộn.
Đau! Đau quá! Đau nhức khiến cho Hàn Lăng nhăn nhó mặt mày. Tên gia hỏa hèn hạ, dám dùng cách này với nàng!
“Ngươi là của trẫm, vĩnh viễn là của trẫm, vĩnh viễn chỉ có thể thuộc về trẫm…” Những lời nói trong miệng Vi Phong không ngừng tuôn ra, tấm lưng cường tráng rắn chắc của hắn không ngừng đong đưa, tiến lên, lại tiến lên.
Hắn lúc này không còn ý thức nữa, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, đó là hắn muốn nàng, vô cùng muốn nàng, muốn nàng và bản thân dung hợp, vĩnh viễn không xa rời nhau.
Hàn Lăng bị điểm huyệt, căn bản là không thể động đậy, nhưng ý thức lại rất rõ ràng, nàng một bên rơi lệ, một bên chịu đựng những làn sóng triều thống khổ lẫn khoái nhạc đang dâng lên, đồng thời, trong óc nàng dần hình thành một quyết định.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng dần lui, phía đông bắt đầu lóe lên ánh sáng đầu tiên của ngày mới.
Bên trong phòng, tiếng thở dốc vẫn không ngừng truyền ra, trên giường lớn vẫn tiếp diễn cảnh xuân nóng bỏng…
“Bệ hạ, bệ hạ…” tiếng la dồn dập của Tố Nga đánh thức Hàn Lăng.
Hàn Lăng còn chưa mở mắt, cả người giống như bị đánh, đau đớn vô cùng, đặc biệt là h