XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2932 lượt.

t vì sao đột nhiên trở nên khó coi như vậy? Có phải không thoải mái chỗ nào hay không?” Phát hiện dị trạng của Triệu Lăng Nhi, Yến Đình Phái bắt đầu lo lắng.
Đình Phái, đừng tốt với ta như vậy. Thực không đáng, thật sự không đáng! Triệu Lăng Nhi nhìn chăm chú vào nam tử ôn nhu như ngọc trước mắt, nội tâm cảm thấy vô cùng áy náy.
“Ngươi nhất định là đói bụng, trẫm thật đáng chết, dĩ nhiên quên rồi mất, nào, trẫm đưa ngươi trở về dùng bữa.” Vừa nói, Yến Đình Phái chuẩn bị ôm lấy Lăng Nhi.
“Hoàng thượng, hãy để thần thiếp tự đi!” Triệu Lăng Nhi kháng cự hắn, vì vậy thân thể lảo đảo vài cái.
“Lăng nhi!” Yến Đình Phái kinh hồn táng đảm, kịp thời đỡ lấy nàng.
Sau khi Triệu Lăng Nhi đứng vững lại, nàng cười với hắn, “Hoàng thượng đừng lo lắng, thần thiếp không sao.”
“Ngươi gần đây làm sao vậy? Nghe người nói ngươi thường xuyên váng đầu, buồn nôn, ngực khó chịu, còn không muốn ăn.” Yến Đình Phái vẫn không bớt lo lắng, “Hay là vậy đi, sau khi cơm nước xong, trẫm sẽ gọi thái y tới xem cho ngươi.”
“Không cần!” Triệu Lăng Nhi lập tức từ chối. Nhìn thấy ánh mắt hồ nghi của Yến Đình Phái, nàng vội vàng bổ sung: “Chắc là do trời nóng quá nên không ăn được thôi. Lúc thần thiếp ở Triệu quốc cũng thường xuyên như vậy. Đợi mùa hè qua đi thần thiếp sẽ không sao nữa.”
“Nhưng không thể để tình trạng này tiếp tục được, trẫm cảm thấy cần phải để thái y chẩn bệnh, xem có thể trừ tận gốc hay không.”
“Không cần, Hoàng thượng, thật sự không cần. Thần thiếp trước kia cũng đã để thái hậu xem, nhưng bọn hắn đều nói bệnh này do liên quan đến thể chất của thần thiếp. Dù sao cũng không phải là vấn đề gì lớn, Hoàng thượng đừng lo lắng, được không?”
“Nhưng mà…”
“Hoàng thượng, thần thiếp đói bụng!”
“Vậy được rồi. Nếu mấy ngày nữa mà vẫn như vậy thì nhất định phải để thái y xem bệnh, trẫm thích nhìn bộ dáng khỏe mạnh vui vẻ của nàng.”
“Ân! Thần thiếp tuân chỉ!” Triệu Lăng Nhi tinh nghịch khom người chào thân.
Nhìn thấy nàng cười, tâm tình Yến Đình Phái cũng chuyển biến tốt đẹp, đỡ nàng đi xuống.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O hàng đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Di Hoa cung.
“Thánh Tông quân từ xa đến, trẫm không tiếp đón từ xa, mong ngài thứ lỗi!” Yến Đình Phái nho nhã lễ độ, thái độ cực kỳ thành khẩn cùng chân thành.
“Là do trẫm mạo muội đến, là trẫm phải nói xin lỗi với Yến đế!” Tuy lời nói thì như thế nhưng giọng điệu và thái độ của Thác Bạt Phong thì không hề lộ ra một chút hối lỗi.
Sau đó, hắn giơ chiếc hộp gấm trong tay lên, đưa cho Yến Đình Phái, “Đây là chút quà mọn, thỉnh Yến đế vui lòng nhận cho!”
Yến Đình Phái mỉm cười nhận lấy, mở ra, thấy bên trong là một viên ngọc như ý giá trị liên thành, không khỏi ám ăn cả kinh, vội vàng cảm kích cự tuyệt: “Lễ vật này của Thánh Tông quân vô cùng quý hiếm, thỉnh hãy thu hồi lại!”
“Ngày đại hỉ của Yến đế, trẫm đã không tự mình đến chúc mừng, lễ vật này… coi như là một mảnh tâm ý của trẫm, mong Yến đế hôn nhân mỹ mãn.” Thác Bạt Phong khẩu thị tâm phi, trên khuôn mặt tuấn tú lộ ra một nụ cười không được phù hợp lắm.
“Vậy… trẫm liền cung kính không bằng tuân mệnh!” Yến Đình Phái giao chiếc hộp gấm cho thái giám, sau đó kéo Triệu Lăng Nhi bên người, “Lăng Nhi, nào, mau hành lễ với Thánh Tông quân.”
Triệu Lăng Nhi từ nãy vẫn hốt hoảng, mãi đến khi Yến Đình Phái nhắc nhở lần nữa mới miễn cưỡng hoàn hồn, cúi đầu, không yên lòng nhìn Thác Bạt Phong, cúi khom người: “Thần thiếp bái kiền Thánh Tông quân.”
“Lăng quý phi không cần đa lễ!”
Là hắn! Nghe thấy tiếng nói quen thuộc hàng đêm quanh quẩn trong giấc mộng, Triệu Lăng Nhi run lên, ngẩng đầu, lúc nhìn thấy nhân ảnh cao lớn trước mắt thì nặng nề chấn trụ!
Đúng là hắn, vẫn là khuôn mặt tuấn mỹ mà tà ác, vẫn ánh mắt đùa cợt, vẫn nụ cười như có như không đó…
“Lăng Nhi, Lăng Nhi sao vậy?” phát hiện Lăng Nhi nhìn chăm chú vào Thác Bạt Phong, Yến Đình Phái vội vàng kéo nàng.
“Lăng quý phi, ngươi không sao chớ?” Thác Bạt Phong cũng lộ ra hư tình giả ý.
“Không… Không có việc gì!” Triệu Lăng Nhi tâm hoảng ý loạn, vội vàng lui trở về bên người Yến Đình Phái.
“Thánh tông quân xin thứ lỗi, Lăng Nhi gần đây thân thể có bệnh nhẹ, nên mới thất lễ như vừa rồi.” Yến Đình Phái giải thích.
Nghe thấy nàng không thoải mái, trong lòng Thác Bạt Phong tự nhiên cảm thấy căng thẳng, con ngươi đen bình tĩnh nhìn chăm chú vào Triệu Lăng Nhi.
Triệu Lăng Nhi không ngẩng đầu lên lần nào nữa, an tĩnh đứng bên người Yến Đình Phái, mãi đến khi kết thúc gặp mặt.
“Thánh Tông quân, mấy ngày này ngài tạm thời ở lại trong cung. Còn có, trẫm chiều nay sẽ an bài tiệc chào mừng, mong ngài quang lâm.”
“Đa tạ sự bố trí tỉ mỉ của Yến đế! Chiều nay gặp!”
“Chiều nay gặp!”
Sau khi Thác Bạt Phong đi ra, Yến Đình Phái đưa Triệu Lăng Nhi lúc đó tâm sự nặng nề rời khỏi Di Hoa cung.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O hàng đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Trong tẩm phòng yên tĩnh, Triệu Lăng Nhi nghiêng người dựa vào thành giường, đôi mắt nhìn chăm chú vào ánh nến, đầy bụng ưu sầu.
Nàng vốn cho rằng chỉ cần qua thời gian dài là có thể dầ