Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2935 lượt.
h tình yêu của nàng và hắn. Nàng không nỡ, thật sự không nỡ.
“Lăng nhi, cục cưng đến không đúng thời điểm, không ai chờ mong, không ai hoan nghênh. Cho nên, hãy sớm bỏ đi mới là tốt nhất cho hắn!”
“Lăng nhi, tương lai chúng ta sẽ có rất nhiều rất nhiều cục cưng, chúng sẽ được sinh ra trong sự mong chờ của chúng ta, sẽ rất hạnh phúc, rất vui vẻ!”
“Lăng nhi ngoan, nghe trẫm nói, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, trẫm sẽ đón ngươi trở về. Đến lúc đó, ngươi sẽ lại hoan hoan hỉ hỉ sinh con dưỡng cái tro trẫm.
Bên tai nàng không ngừng vọng tới tiếng nói, những lời này đều là từ miệng Thác Bạt Phong, những lời này mới nghe thì thấy vô cùng hợp lý.
Rốt cục, Triệu Lăng Nhi nhắm chặt hai mắt, một hơi đổ chén nước vào trong miệng.
Trong lúc luồng nước lạnh lẽo chảy qua yết hầu, chảy vào dạ dày, cũng là lúc hai giọt nước mắt rớt từ khóe mắt nàng xuống đất.
Cố gắng trấn định, nàng cởi bỏ váy, tiết khố rồi ngồi xổm xuống bồn đựng nước tiểu.
Nàng một bên rơi lệ, một bên lẳng lặng chờ đợi. Không được một khắc sau, bụng bắt đầu truyền đến đau đớn, ngay sau đó, có chất lỏng chảy ra. Cúi đầu xuống nhìn, là máu! Là máu, đỏ tươi!
Nàng biết, dược tính đã phát tác, nàng biết, hắn sắp đi ra khỏi thân thể mình.
Nước mắt chảy xuống càng nhiều, tiếng nức nở cũng dần dần vang lên. Vì đau đớn, trán nàng không ngừng đổ mồ hôi lạnh. Chân đã đau đến tê dại nhưng nàng vẫn kiên trì, cố gắng chống đỡ, cố gắng chờ đợi, chờ đợi vật đó xuất hiện.
Càng ngày càng đau, nàng cắn chặt ống tay áo, cố gắng không để bản thân kêu lên.
Rốt cục, một cảm giác đau truyền đến mãnh liệt, khiến nàng không thể lên tiếng, một dòng nước ấm bất thường tuôn ra. Nàng cúi đầu, đập vào mắt nàng là một hình ảnh kinh tâm: giữa máu loãng nổi lên một khối nhục đoàn trắng ngà.
Hai đầu gối quỳ xuống đất, người gục lên cái ghế bên cạnh, nàng khóc nấc lên.
Lau sạch vết máu trên đùi, nàng thay một bộ áo ngủ sạch sẽ, trở lại trước ghế, nhìn đờ đẫn vào chiếc chậu.
Tâm nàng đau, vì sự tàn nhẫn của bản thân mà cảm thấy đau. Một hài tử còn chưa kịp thành hình đã bị bản thân tự tay giết chết.
Cả buổi nàng cứ khóc không thành tiếng như vậy, nước mắt cứ tuôn chảy.
Không biết qua bao lâu, lúc thấy bẩu trời ngoài cửa sổ đã nhiễm một rặng mây đỏ, nàng mới đứng lên, nhét chậu đựng nước tiểu xuống gầm giường, dè dặt bò lên giường…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O hàng đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Hoàng thượng!” Triệu Lăng Nhi trong cung trang màu tím, tay cầm chén ngọc tinh xảo, thướt tha đi vào ngự thư phòng.
Vừa rồi sau khi nghe thái giám bẩm báo, Yến Đình Phái đã ngừng xem tấu chương, con ngươi đen nhìn chằm chằm ra cửa, chờ đợi giai nhân xuất hiện.
“Hoàng thượng, đây là định tâm trà cho thần thiếp tự mình pha chế, hy vọng có thể làm giảm bớt mệt nhọc cho ngài.” Đón nhận ánh mắt sủng nịnh mà vui vẻ của hắn, Triệu Lăng Nhi chậm rãi đi tới trước bàn, dâng lên tách trà nóng trong tay.
Yến Đình Phái nhận lấy ngay lập tức, mở nắp ra, thưởng thức hương thơm của trà bốc lên.
“Ân, cũng không tệ. Đặc biệt là mùi hương nhẹ nhàng này, còn hấp dẫn hơn cả thanh tuyền trên Thiên Sơn nữa.” Yến Đình Phái khen ngợi.
Triệu Lăng Nhi cười, “Chẳng lẽ Hoàng thượng đã thưởng thức nước suối trên Thiên Sơn rồi?”
“Không có! Tuy nhiên, trẫm cho rằng đây là chén trà ngon nhất trên đời này, bởi vì nó là do Lăng Nhi tự mình pha!” Yến Đình Phái dường như muốn chứng minh lời nói của bản thân, đưa chén lên uống một hơi, cho đến khi không còn một giọt mới để xuống.
“Đã vậy thì sau này thần thiếp sẽ chăm chỉ pha cho Hoàng thượng.” Triệu Lăng Nhi liền nhân cơ hội nói.
“Có thể chứ? Trẫm sẽ tình nguyện nghỉ ngơi nhiều hơn một chút!” Yến Đình Phái lộ vẻ quan tâm hỏi: “Hai ngày nay thân thể đã khá lên chút nào chưa?”
“Tốt nhiều rồi! Không phải thần thiếp đã nói rồi sao, chỉ cần nguyệt sự qua, thần thiếp sẽ khôi phục bình thường mà.”
“Trẫm cũng không yên lòng.” Yến Đình Phái đứng dậy, đỡ nàng đi tới nhuyễn tháp bên cạnh, đau lòng nhìn nàng, “Mấy hôm trước thấy ngươi ốm yếu, mặt mũi tiều tụy tái nhợt, trẫm chỉ hận mình không thể chịu thay cho ngươi.”
Ngăn lại cảm giác nghẹn ngào nơi yết hầu, Triệu Lăng Nhi nhắm mắt lại, cố gắng hết sức không để nước mắt rơi ra. Sau đó nàng mới mở mắt, chế nhạo nói: “Hoàng thượng chẳng lẽ muốn làm nữ tử?”
Tuấn nhan Yến Đình Phái ửng đỏ, nhất thời nói không nên lời.
Triệu Lăng Nhi thản nhiên cười một tiếng, sau đó đứng dậy, bắt đầu xoa bóp cho Yến Đình Phái.
Yến Đình Phái nhắm mắt lại, lẳng lặng hưởng thụ…
Nửa tháng sau đó, Triệu Lăng Nhi y lời Thác Bạt Phong, mỗi ngày đều cho thêm thuốc bột đó vào trong trà nóng cho Yến Đình Phái uống.
Dần dần, Yến Đình Phái bắt đầu thấy tứ chi vô lực, tâm tình bất an, đôi khi còn có cảm giác trì độn. Có khi Lăng Nhi gọi hắn mấy câu hắn mới có phản ứng.
Hôm nay, Triệu Lăng Nhi lại xuất hiện ở ngự thư phòng như bình thường.
“Lăng Nhi, không phải trẫm đã nói ngươi phải nghỉ ngơi nhiều hơn sao?”
“Hoàng thượng nhật lý vạn kỳ, Lăng Nhi sao có thể an tâm ngủ? Về phương diện quốc