Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.
việc này để kiếm sống, nhưng khi tận mắt chứng kiến, y vẫn không kìm được xót xa.
Thanh Thu phần nào yên tâm hơn, nhưng bất giác lại tức giận, ngày đại hỷ như vậy y không ở bên Tuyết Chỉ, mà lại lén lút vào phủ thế tử để gặp nàng, chuyện này là thế nào?
Y muốn đến thì đến muốn đi thì đi, chẳng coi việc cô nam quả nữ lén lút gặp nhau ra gì, chưa bao giờ nghĩ đến việc sau này nàng phải giải thích nhưng chuyện kỳ quái đã xảy ra thế nào. Không phải những a hoàn hầu hạ cạnh nàng hôn mê, thì cũng là tùy tùng mất tích. Lần này lại tới lượt hai thuộc hạ luôn theo sát bên nàng cùng lúc hôn mê, nàng có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra không?
Ngay lập tức, giọng Thanh Thu đầy chế giễu: “Ta quên mất, hôm nay là ngày vui của ngài và Tuyết Chỉ, nhưng Ninh tông chủ, ngài không ngoan ngoãn ở cạnh vị hôn thê của mình, sao lại chạy đến đây gây phiền phức cho ta, đến khi hai người ngoài kia tỉnh lại, ta phải giải thích thế nào đây?”.
Ninh Tư Bình ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong bếp, đột nhiên y vô cùng thèm muốn bát canh thanh đạm kia, “Ta có thể nếm một chút không?”.
Hướng theo ánh mắt y, Thanh Thu nhìn bát canh bí đao thịt viên mà mình vừa nấu xong, trong lòng rối bời. Vốn nàng sẽ được gả cho y để lo cơm nước, giờ tạo hóa trêu ngươi, duyên phận giữa hai người đã hết. Dù là thế tử, cũng khó có mấy cơ hội được như thế này nữa, Thanh Thu bất giác buồn bã nói: “Ngài không mau đi đi, đây không phải là nơi ngài nên đến”.
“Muộn thế này mà nàng còn xuống bếp, xem ra vị thế tử kia đối xử với nàng chẳng tử tế gì. Thanh Thu, theo ta rời khỏi nơi này đi, hãy tin ta, lần này ta quay lại Việt Đô hoàn toàn là vì nàng. Hai lần trước nàng vô tình cự tuyệt, ta vẫn không hiểu tại sao, thậm chí còn cho rằng nàng đã thay lòng, trái tim nàng giờ đã đặt cả vào thế tử. Cho đến khi nghe nàng nói chuyện với Tuyết Chỉ, ta mới biết thì ra nàng hiểu lầm ta từ ngày ấy, ta…”
Bao nhiêu năm qua, Thanh Thu đều oán trách số phận mình xui xẻo, nàng cũng đã cam chịu số phận từ lâu rồi. Đột nhiên có một ngày, mọi việc thay đổi, hết chuyện này tới chuyện khác xảy ra khiến nàng phải nhớ đến cảnh ngộ của mình. Thanh Thu chỉ nhận ra một điều rằng, đấy là số phận của nàng không phải xui xẻo bình thường, mà là cực kỳ xui xẻo.
Thanh Thu lạnh mặt đáp: “Ta chẳng muốn hiểu gì cả, đối với ta mà nói, Cao Hoằng Bình, người từng có hôn ước với ta đã chết ngoài biên ải rồi”.
Còn vị Ninh tông chủ này quyền cao chức trọng, lại sắp đón Tuyết Chỉ về nước, lẽ nào y có thể để cả thiên hạ biết đến sự tồn tại của nàng?
“Nhưng rõ ràng là ta chưa chết, nàng thật sự không quan tâm chút nào ư?”
Gió lạnh thổi thốc vào, ngọn lửa trên bếp lò lay động, Ninh Tư Bình dùng tay áo che miệng ho một hồi, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Thanh Thu thấy y mặc ít áo, không kìm được hỏi: “Tại sao sức khỏe của ngài gần đây lại kém như thế?”.
“Mấy năm trước, không phải ta chưa từng nghĩ tới việc về tìm nàng, chỉ là khi ở biên ải ta gặp mấy biến cố lớn, vài lần suýt nữa phải đi gặp diêm vương, hai năm gần đây khá hơn ta mới dám đến gặp nàng.”
Ninh Tư Bình buông tay xuống, khẽ thở dài, nói tiếp: “Ta cứ tưởng khi tin ta chết trận truyền về, bá phụ nhất định sẽ tìm cho nàng một chàng rể khác, khi biết tin nàng chưa lấy ai, ta thật sự rất vui”.
Trong mấy năm đó, Thiên phủ thù trong giặc ngoài, suýt nữa thì tan thành mây khói. Ninh Tư Bình không ngờ thứ đón đợi mình lại là một cục diện như thế, hơn nữa y mới qua đấy, chưa được lòng người, không có thế lực, gần như chẳng đối phó nổi với các nguy cơ. Bản thân giữ lại được cái mạng nhưng cơ thể lại gặp không ít thương tích, đến khuôn mặt cũng không còn như trước kia nữa.
“Trước khi ta đi, đúng là đã khiến nàng có chút hiểu lầm…” Chuyện đã xảy ra mấy năm rồi, y không biết nên giải thích rắc rối của mình hồi ấy thế nào.
Nếu có thể giải thích rõ ràng, thì khi tới tìm nàng cáo biệt, Ninh Tư Bình đã nói rõ ngay từ đầu. Thanh Thu không hề nhắc đến việc nhìn thấy cảnh Tuyết Chỉ ôm y, càng không hỏi y tại sao. Mới mười lăm tuổi mà nàng đã hiểu ra một đạo lý, đối với nam tử không trân trọng mình, thì nói nhiều cũng vô ích.
Trong căn phòng ngập mùi thuốc, nàng từng hỏi Ninh Tư Bình một cách rất bình tĩnh rằng có phải y muốn hủy hôn ước hay không. Y kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhưng lại ngượng ngùng giải thích: “Ta không biết lần này đi có thể quay về nữa không, nhưng không có ý hủy hôn”.
Không biết có về hay không, lại vẫn không chịu hủy hôn với nàng, vậy là y có tình hay vô tình? Nàng lắc đầu nói: “Hiểu lầm hay không hiểu lầm giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa, lẽ nào ngài muốn nói với ta, những gì ta và ngài gặp phải mấy năm gần đây đều vì hiểu lầm ấy? Giờ đại khái ta cũng có thể đoán được ra, nguyên nhân ngày đó ngài rời Việt Đô tới Bắc Vu. Có lẽ chức chủ nhân Thiên phủ hấp dẫn ngài hơn cả, lẽ nào khi ấy ngài sẽ ở lại không đi?”.
Đi là đi liền sáu năm, không quay trở lại. Nàng mang danh “Vọng môn quả”, như hoa dại tự sinh tự diệt, những khổ sở đó ai có thể hiểu?
Sắc mặt Ninh Tư Bình lộ vẻ phức tạp, từ kh