Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.

i người của Thiên phủ tới nói muốn đón y về tiếp nhận chức chủ nhân, y đã rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Đi hay không đi, dù phải trả cái giá đắt tới mức nào cũng phải quay về, đấy là số mệnh của y.
Cha mẹ nuôi chỉ biết thân thế y kỳ lạ, trước khi rời đi, Ninh Tư Bình đã bố trí xong xuôi mọi việc, chỉ đợi tin mình chết trận truyền về, họ mất con trai độc nhất, đau lòng sẽ rời khỏi Việt Đô tới nơi khác ẩn cư. Còn về Thanh Thu, y vốn tưởng nàng có cha đứng ra làm chủ, cha sẽ gả nàng cho người khác, không ngờ nàng lại lưu lạc tới mức này.
Thanh Thu có chút buồn bã, nam nhi chí ở bốn phương, khi ấy Ninh Tư Bình quyết định như vậy không sai. So với việc đến Thiên phủ một tay che cả bầu trời, thì những chuỗi ngày sống ở thành Việt Đô lặng lẽ làm người của một mình nàng thực sự rất vô nghĩa. Ngước mắt nhìn bộ dạng ngẩn ngơ của y, nàng giục giã: “Muộn lắm rồi, mời Ninh tông chủ về đi”.
Ninh Tư Bình bừng tỉnh, ánh mắt như thoáng sáng rực, ngập ngừng đáp: “Đúng, ta đi bao nhiêu năm như thế, bỏ lại một mình nàng, trong thành Việt Đô nàng lại không có họ hàng thân thích, giờ đến tư cách để hỏi nàng câu mấy năm gần đây sống thế nào, ta cũng chẳng có”.
Thanh Thu thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng y cũng đã hiểu ra, nếu không cứ nhắc chuyện cũ, thật khiến nàng không chịu nổi. Vậy thì, coi như hôm nay hai người đã nói rõ ràng hết với nhau rồi được chưa?
Qua xuân, đoàn sứ giả sẽ rời khỏi Việt Đô về Bắc Vu, đến lúc đó y và Tuyết Chỉ phu thê ân ái, nên quên nàng đi mới phải. Chắc đây là lần cuối cùng y xuất hiện trước mặt nàng nhỉ? Nhìn bộ dạng buồn rầu của Ninh Tư Bình, dường như vô cùng quyến luyến với những chuyện đã qua, thực ra Cao Hoằng Bình thời niên thiếu vẫn để lại chút hồi ức ngọt ngào trong lòng nàng.
Nhưng y lại lập tức lạnh lùng nói: “Nàng không muốn đi với ta, e rằng không phải chỉ vì oán giận, nàng là vì Hiền Bình thế tử kia, nếu không tại sao ngay cả cơ hội bù đắp cũng không cho ta?”.
Dù gì thế tử cũng là một nhân tài như thế, là người trong mộng của không biết bao nhiêu thiếu nữ. Vì vậy Thanh Thu lập tức từ một người con gái cô độc không nơi nương tựa trở thành nữ tử ham hư vinh, muốn trèo cao nên đã quên cố nhân.
Lẽ nào người sai giờ lại thành ra là nàng? Thanh Thu nghĩ nam tử này không hề nghĩ thông điều gì cả, Ninh Tư Bình nghiễm nhiên cho rằng nàng nên khổ sở đợi y về cứu vớt. Chỉ cần vừa xuất hiện là lập tức lao đến ôm lấy chân y mà kể lể những vất vả mình phải chịu đựng mấy năm qua, khóc lóc xin theo về Bắc Vu. Sau đó mang bộ dạng khổ tận cam lai cảm kích y từ tận đáy lòng, cam tâm tình nguyện làm một nữ tử không danh không phận bên y cả đời.
Đối mặt với người từng là vị hôn phu trên danh nghĩa này, Thanh Thu cố nén đau khổ trong lòng xuống, lạnh lùng đáp: “Ngài nghĩ như thế cũng không có gì là sai, nói nhiều vô ích, ngài không đi thì tùy ngài, ta phải về phòng rồi”.
Khi Thanh Thu chuẩn bị đi lướt qua Ninh Tư Bình, nàng không kịp đề phòng bị y vòng tay ôm chặt vào lòng, hai cánh tay như thép, khiến nàng kề sát vào vai đối phương chẳng thể nhúc nhích. Thanh Thu hoảng sợ giãy giựa định hét lớn, nhưng lại sợ người trong phủ biết chuyện, đành nghiêm giọng quát: “Bỏ ta ra, Ninh tông chủ chớ nên quên thân phận hiện giờ của mình là gì, lẽ nào muốn tất cả mọi người biết ngài đang ở đây sao?”.
Ninh Tư Bình không nói gì, chỉ dùng sức khóa chặt lấy cơ thể Thanh Thu, một giọt nước mắt nóng hổi rơi vào cổ áo nàng, rồi lại thêm giọt nữa… Thanh Thu bị bộ dạng đó của y làm hoảng sợ, lòng vừa bất lực vừa thê lương, để mặc y ôm một lúc, “Buông ta ra, có chuyện gì từ từ nói”.
Nàng mới là người nên khóc nhất, khổ cực bao năm qua người ngoài không thể biết hết, đương nhiên từ bộ dạng của Ninh Tư Bình nàng cũng có thể đoán được những năm qua y chịu khổ thế nào. Chủ nhân Thiên phủ đâu phải dễ làm, nghe nhưng lời của y nói có lẽ còn gặp cả nguy hiểm, nhưng đường do y chọn, dù thịt nát xương tan cũng là đáng thôi.
“Đi cùng ta.”
“Nàng ấy sẽ không đi cùng ngài!”
Đột nhiên ngoài cửa vang lên một tiếng nói dõng dạc, chính là giọng của thế tử Vệ Minh, lòng Thanh Thu trầm xuống, bị thế tử nhìn thấy trong tình huống này, nàng phải giải thích sao cho rõ đây. Cơ thể Ninh Tư Bình thoáng cứng lại, y chầm chậm buông tay ra, lúc ấy nàng mới có cơ hội thoát thân, vội vàng lùi về sau mấy bước, căng thẳng không biết phải nói thế nào cho phải.
Vệ Minh bước vào bếp, ánh đèn mờ mờ hắt lên mặt hắn, Thanh Thu có thể nhận ra cơn phẫn nộ đang bị dồn nén. Có trời xanh làm chứng, nàng chỉ đến thiện phòng để làm đồ ăn đêm cho hắn, vậy mà lại lén lút biến thành gặp người khác, vừa rồi còn ôm nhau, thế tử không hiểu lầm mới là lạ.
Cũng tốt, đúng lúc nàng cũng định rời đi, bị Vệ Minh bắt gặp chuyện đang quyến luyến tình cũ, chắc hắn sẽ để nàng đi dễ dàng hơn. Có điều sao thế tử lại đột nhiên xuất hiện ở đây?
Trong Hy Xuân uyển, Tuyết Chỉ không ép được Khổng Lương Niên nói ra chuyện gì quan trọng, không cần đoán cũng biết việc này nặng nhẹ ra sao, y đối phó với Tuyết Chỉ vài câu rồi quay người bỏ đi. Nhưng