Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342054
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.
thủy tạ, hắn nhìn chiếc khuyên tai bằng ngọc phỉ thúy đó đung đưa liên tục khiến trái tim run lên không kìm được đưa tay sờ. Những lời như đã thích nàng mất rồi, hắn càng nói càng trôi chảy, lẽ nào cũng có chút thích Thanh Thu sao? Nhìn bộ đang tức tối của nàng, nói không có mắt nên mới thích nàng, chắc nàng đang bực bội lắm?
Nàng liên tục né tránh, nhưng thủy tạ chỉ lớn chừng ấy, có thể tránh đi đâu được đây? Muốn bỏ chạy nhưng chỉ có một lối, Vệ Minh đã giơ chân chắn ngang con đường ấy. Thanh Thu bất lực nói: “Thế tử, người đừng như vậy, nô tỳ không phải a hoàn nô tài được bán vào phủ”.
“Ta cũng không coi nàng là a hoàn nô tài, vừa rồi chẳng qua ta chỉ nói đùa thôi. Nhưng Thanh Thu, nàng có dám nói trong lòng nàng không rõ, ta đối xử với nàng rất khác biệt không?”
Sự khác biệt của hắn, đó là bắt nàng làm việc, bắt nàng nấu ăn, khiến nàng bị người ta chỉ trỏ nói xấu sau lưng? Nàng bị ép ăn no tới muốn vỡ bụng chính là sự khác biệt của hắn. Thanh Thu cúi đầu phát hiện thấy mình vẫn quấn tạp dề màu trắng ban nãy khi vào thiện phòng, dầu mỡ dính khắp nơi. Lẽ nào hắn lại có tâm trạng để trêu đùa một nữ tử như nàng, xem ra thế tử đúng là không có mắt thật. Nàng cụp mắt, vẻ mặt vô cùng phức tạp: “Thế tử, người nô tỳ đầy dầu mỡ, cẩn thận không dính sang người”.
Nàng rất muốn biết rốt cuộc thế tử có ý định gì, cho dù nàng là một a hoàn, cũng không thể thu nạp nàng. Mấy a hoàn phục vụ Vệ Minh trong thượng phòng xinh như hoa như ngọc, đang độ thanh xuân hắn không thu nạp, sao lại chạy tới đây để trêu nàng? Nàng chỉ là một nữ tử lỡ thì không gả đi được, cả đời này có lẽ không thể xuất giá cũng là việc đương nhiên, nhưng cũng không phải trở thành đồ chơi cho người ta được. Nghĩ thế, sắc mặt Thanh Thu càng khó đăm đăm, cắn chặt môi dưới không lên tiếng.
”Thanh Thu, nàng đang nghĩ gì thế?”
“Bẩm thế tử, Thanh Thu đang nghĩ, nếu lần này việc làm cơm đãi khách đến từ Bắc Vu Thanh Thu làm tốt, liệu thế tử có thể cho Thanh Thu rời phủ không?” Nàng lén nhìn thế tử, ánh mắt của Vệ Minh bỗng trở nên lạnh lẽo, khiến nàng phải ngậm miệng. Nhưng cuối cùng nàng vẫn không cam tâm, cắn răng hỏi điều mà mình muốn hỏi từ lâu: “Người cũng biết, Thanh Thu phạm lỗi bị phạt tới đây, nhưng cũng phải có một kỳ hạn chứ, chi bằng…”.
Hắn thu chân đang chặn đường lại, cũng không có ý định trêu đùa nữa, trầm mặt nói: “Mấy ngày trước ta gặp lão Vệ quản gia ở quận vương phủ, ông ta cũng hỏi ta định xử trí nàng thế nào. Thì ra là ý này, hừ, phủ thế tử của ta khiến nàng ghét vậy ư?”.
Nàng được ăn, được ở, tiền công hằng thángđược trả gấp đôi, thỉnh thoảng hắn dành thời gian ra nói cười với nàng, nhưng nàng không những chẳng chịu hiểu mà vẫn một lòng muốn rời khỏi đây, như thế bảo người ta không giận sao được.
Cuộc sống trong phủ thế tử rất an nhàn, nhưng sẽ bị người ta nói ra nói vào, khác xa thời còn ở thiện phòng trong quận vương phủ, mọi người trong thiện phòng đối xử với nàng nồng hậu. Mặc dù vì Thanh Thu là quản gia nên bọn họ mới khách khí với nàng, nhưng cũng còn tốt hơn là làm một người nhàn nhã không rõ ràng. Tốt hơn bị mang tiếng rằng lúc nào cũng muốn trèo lên giường của chủ nhân! Phải biết rằng, nàng còn chưa xuất giá đấy.
“Thế tử…” Nàng mở miệng toan giải thích, Vệ Minh khoát tay bỏ đi, để lại mình nàng đứng đó suy nghĩ rất lâu. Rốt cuộc thế tử đồng ý, hay không đồng ý? Thanh Thu định chạy theo hỏi tới cùng, nhưng cũng biết đấy không phải là hành động khôn ngoan, đành thôi.
Bất luận thế tử có đồng ý cho nàng rời phủ hay không, Thanh Thu cũng phải làm tốt sáu món này, dù sao cũng là đoàn sứ giả đến từ Bắc Vu, không thể qua loa đại khái. Ngày hôm sau, thiện phòng từ sáng sớm đã sai người tới mời nàng. Thì ra Vệ quản gia sau khi bị thế tử giáo huấn, dù trong lòng căm hận muốn chết, nhưng cũng không dám ngạo mạn với nàng nữa. Bữa tiệc tối nay dùng những món nào rượu gì, các đầu bếp được phân công ra sao, tất cả được bố trí như nàng đã định hôm qua. Khi nàng vào bếp, Vệ quản gia không xuất hiện, Thanh Thu không vui, nàng nấu nướng bố trí công việc thì không vấn đề gì, có điều không thể đẩy hết mọi việc cho nàng, nàng chỉ định làm sáu món đó thôi, xong việc sẽ đi.
Thanh Thu không ghét nấu nướng, chỉ là không thích làm những món ăn vô nghĩa, vì muốn lấy lòng người khác như thế này thôi. Những lúc nàng nấu ăn vui vẻ thoải mái nhất là làm kẹo đường hình con thỏ cho tiểu quận chúa khiến cô bé vui, nấu món cháo thịt cho lão quản gia khiến ông cười tít cả mắt, hoặc nấu một nồi đồ ăn đầy cho những người trong thiện phòng ăn, nghe Hàm Yên, Ngưng Vũ cằn nhằn rằng lại ăn nhiều quá… Nói cho cùng, nàng chỉ là một người bình thường, làm sao có thể lọt vào mắt một người biết nếm những món tinh tế như thế tử đây?
Hôm nay phủ thế tử huy động toàn bộ lực lượng, chuẩn bị đón đoàn sứ giả tới từ Bắc Vu. Sáng sớm Hồng Ngọc đã đưa đám a hoàn đi làm việc, Thanh Thu lại ngủ bù, tối qua ngủ không ngon giấc, nằm trên giường lăn qua lật lại tới nửa đêm. Sau khi chuẩn bị tương đối tốt ở thiện phòng, nàng về phòng mặc kệ tất cả định