Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
ngủ một giấc thật đã. Nhưng đang ngủ say thì bị người ta gọi dậy, nói là có người tìm, đang đợi ở phòng bên cạnh đại sảnh rồi.
Nàng dụi mắt ngáp dài, một lúc lâu sau mới chuẩn bị xong, đến sương phòng mới biết người tìm mình là Tô Diệu. Nàng đi tới kéo tay Tô Diệu. “Tô Diệu tỷ tỷ, tỷ đến rồi à, mấy hôm nay muội chẳng đi được đâu, đang nghĩ đến tỷ đây”.
Nói xong Thanh Thu kéo Tô Diệu ngồi xuống, rồi gọi tiểu nha đầu dâng trà, xong hỏi: “Tỷ tỷ giờ ở đâu, có thời gian muội sẽ tới thăm tỷ, Nguyệt Trung Thiên nói cho cùng vẫn là nơi làm ăn buôn bán, muội đến đấy không tiện”.
“Thanh Thu, muội giống hệt trước đây, lúc nào cũng nhiệt tình như vậy.”
“Tô Diệu tỷ tỷ cũng vẫn đẹp như trước kia.” Thanh Thu từ nhỏ đã ước ao sau này lớn lên sẽ xinh đẹp như Tô Diệu tỷ tỷ, không ngờ ước ao tan tành, nghĩ thôi cũng thấy buồn cười. “Hôm nay tỷ không phải đến Nguyệt Trung Thiên ư?”
Nếu là người khác nói những lời này, Tô Diệu sẽ đa nghi cho rằng người ta đã khinh rẻ mình bán tiếng đàn kiếm sống. Nhưng Thanh Thu từ nhỏ tới lớn đều rất phóng khoáng, hỏi thăm nàng ấy hết sức tự nhiên, hoặc có lẽ do hai người thân phận giống nhau, đều tự lực cánh sinh, nên Tô Diệu chỉ điềm đạm đáp: “Không cần, tối nay công tử của phủ thừa tướng mời ta đến đây tấu nhạc cho mọi người nghe, trả hai lượng bạc rất hậu hĩnh, Nguyệt Trung Thiên không đi cũng được”.
Nhất định Tống Củng vì muốn lấy lòng LinhNgọc tiểu thư nên mới làm việc này, Thanh Thu chau mày: “Tỷ tỷ, tỷ còn nhớ Tuyết Chỉ không, muội ấy giờ cũng đang ở Việt Đô. Tối nay người Bắc Vu đến làm khách trong phủ thế tử, nghe nói chủ nhân Thiên phủ cũng tới. Tuyết Chỉ chính là được gả cho chủ nhân Thiên phủ, muội nghĩ muội ấy có thể cũng đến”.
Không phải nói không chắc, mà Thanh Thu khẳng định Tuyết Chỉ nhất định sẽ đến. Bởi vì nàng ta không từ bỏ bất cứ cơ hội nào để được gặp nàng, nguyên nhân vì sao, sợ là chỉ có mình Tuyết Chỉ hiểu. Nếu Tô Diệu không được báo trước mà đột ngột gặp Tuyết Chỉ, e cũng sẽ ngượng ngùng.
Tô Diệu cười nhạt, giống như đã sớm biết việc này: “Muội ấy đến làm khách, còn tỷ chơi đàn của tỷ, hai việc đâu có mâu thuẫn gì”.
Thấy Tô Diệu bình thản như thế, Thanh Thu lại trách mình nhiều chuyện: “Vậy thì tốt, sinh thời sư phụ vẫn thường nhớ đến tỷ, để hôm khác muội và tỷ tới mộ thắp hương cho sư phụ, được không?”.
“Ta e rằng không tiện, ngày đó ta quá ngỗ ngược, sợ là đã khiến người vô cùng thất vọng.” Ngũ Liễu tiên sinh dạy đàn cực kỳ nghiêm khắc, và quản học trò cũng rất nghiêm ngặt. Mặc dù như thế, vẫn để xảy ra chuyện nam nữ tư tình trong đám học trò, thật là một sự sỉ nhục lớn. Có lẽ đến chết, người cũng không sao tha thứ được cho hai đồ đệ của mình, Thanh Thu lại biết rằng tới khi chết sư phụ của nàng vẫn nhớ mong hai người đó.
“Đúng rồi, Tô Diệu tỷ tỷ, sao không thấy Lăng sư huynh, huynh ấy có khỏe không?”
Tô Diệu bình tĩnh đáp: “Chàng mất rồi, năm đó khi bọn ta rời khỏi Việt Đô, sắp đến Mậu Châu, chàng mắc bệnh nặng. Vì không còn đủ tiền chạy chữa, nên đã đi như thế. Ta ở lại Mậu Châu năm năm, ba năm trước mới quay về thành Việt Đô, suy cho cùng đây vẫn là nhà”.
Chuyện này quá bi thảm, tận mắt chứng kiến người mình yêu thương qua đời vì không có tiền chữa bệnh, đau khổ biết nhường nào. Nhưng nếu Tô Diệu đã quay về nhà, thì sao lại xuất đầu lộ diện bán tiếng đàn kiếm sống ở Nguyệt Trung Thiên? Thanh Thu trong lòng tự hiểu, có lẽ vì chuyện trước kia, người nhà nàng ấy không tha thứ. Nàng thì chẳng biết trông cậy vào ai, vị hôn phu chết thảm đến mức có lẽ xương cốt cũng không còn. Tô Diệu ngày ấy bỏ nhà đi theo tiếng gọi của tình yêu, giờ lại trở về bơ vơ không nơi nương tựa. Có bao nhiêu nữ tử có thể được gả cho đức lang quân như ý đây? Nàng có nên tiếp tục đi tìm người gọi là phu quân, con đường phía trước ở nơi nào?
Mang tâm trạng buồn bã như thế, Thanh Thu tiễn Tô Diệu đi. Nàng ấy đến sớm như vậy, là bởi vì Tống Củng đã cho người đón Tô Diệu đến đây từ lâu, đưa đến chỗ Linh Ngọc tiểu thư. Vị tiểu thư đó rất hiếu học, thấy Tô Diệu bèn nằn nì nàng ấy ở lại phủ thế tử một ngày để luyện đàn, dù sao cũng chuẩn bị cho tối nay luôn.
Thanh Thu không định ngủ tiếp, sắp đến giờ cơm trưa, nàng bèn đi tới thiện phòng. Mấy hôm nay nàng đến đây không có ai quản lý nữa, rau gạo trứng thịt mặc nàng dùng. Thanh Thu bèn chọn mấy con cua to mai đỏ bụng trắng, thịt béo để hấp, nhưng làm cua rất khó. Nàng lại tìm đầu bếp đến làm khổ sai, sai hắn bỏ mai cua, lọc thịt ra chuẩn bị dùng, sau đó thái hành đun nóng dầu, bỏ vào trong chảo xào, thứ đồ này phải bỏ một ít rượu cho đỡ tanh. Xào xong còn phải cho gừng, đổ nước dùng vào đun cùng. Lúc bắc ra phải rót một chút dầu ăn, khi bày lên đĩa thì mai cua và chân cua lúc này mới có tác dụng, cho thịt cua vào trong mai lắp thêm chân cua, trông con cua như chưa từng bị gỡ. Trang trí mấy cánh cúc vàng xung quanh, nhìn rất đẹp mắt, món thịt cua hoa cúc được làm như thế.
Mấy ngày qua không gặp Huống Linh Ngọc và Tiểu Liên, nàng cũng buồn, lại thêm việc Tô Diệu tỷ tỷ hôm nay cũng có mặt ở đây. Thanh Thu