The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342057

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2057 lượt.

trạng vui vẻ, như thể hắn chỉ cách hỷ sự một bước chân nữa thôi.
Ánh mắt Tống Củng bất giác dừng lại trên người Tuyết Chỉ đại gia, tối nay nàng ta ăn vận rực rỡ tới dự, ngồi song song với chủ nhân Thiên phủ, trông khí thế hơn nhiều so với ngày thường. Nghĩ tới việc Huống Linh Ngọc có lẽ muốn được nghe vị đại gia này tấu đàn hơn cả, hắn bất giác nảy sinh suy nghĩ, làm cách nào có thể thuyết phục nàng ta tối nay tấu tặng một khúc, để giai nhân thỏa lòng mong ước.
Tuyết Chỉ đang lơ đễnh nghe nam tử bên cạnh mình và vị Hiền Bình quận vương thế tử kia trò chuyện. Nàng ta hoàn toàn chẳng quan tâm tới quốc gia đại sự, nhưng lại vô cùng để ý tới nhất cử nhất động của Ninh Tư Bình, đặc biệt là ở nơi này, trong phủ thế tử có nữ tử mà nàng ta không muốn gặp nhất.
Vệ Minh và Ninh Tư Bình nâng ly đối ẩm, rồi chỉ những món ăn trên bàn: “Ninh tông chủ[1'>mời dùng cơm, đây là những món mà ta đặc biệt chuẩn bị dành cho các vị khách quý đến từ Bắc Vu”.
[1'> Tông chủ: Tông trong từ “tông phái”, ý chỉ chủ nhân, người đứng đầu một môn phái hoặc trường phái nào đó.
Món bướu lạc đà màu sắc tươi sáng, món dê thơm mềm, sớm đã khơi dậy vị giác của các vị khách đến từ Bắc Vu. Sau khi cầm đũa lên nếm, ai nấy đều khen ngợi không ngớt, phải đi xa quê hương mấy tháng, mọi người rất nhớ nhà. Vốn đã tìm hiểu và biết được ở Việt Đô có một tửu lầu tên Nguyệt Trung Thiên chuyên các món hương vị Bắc Vu, còn chưa kịp tới nếm thử, hôm nay họ đã được ăn các món quê nhà trong phủ thế tử.
“Đã làm phiền thế tử phải lo lắng, nếu ngày khác có duyên, mời thế tử đến làm khách ở Bắc Vu ta”, người nói chính là chủ nhân Thiên phủ, Ninh Tư Bình. Y mặc trường sam màu đen, thân là bậc chí tôn của Thiên phủ, nhưng trên người lại không mang bất kỳ một loại ngọc bội trang sức nào, chỉ thắt một chiếc dây lưng bằng tơ vàng, khiến toàn thân toát ra một luồng khí lạnh. Người Bắc Vu đa phần thô kệch, nhưng da Ninh Tư Bình lại rất trắng, giống như kiểu bị bệnh. Một người như thế lại có đôi mắt sáng rực như sao, y lạnh lùng nhìn quanh, cho dù vẫn chào hỏi theo phép tắc với thế tử, nhưng giọng nói có phần khách khí xa cách.
Vệ Minh vẫn âm thầm quan sát đánh giá Ninh Tư Bình, đối với vị chủ nhân Thiên phủ thân kiêm hai trọng trách giám quốc và hộ quốc này, hắn rất tò mò tại sao y lại mạo hiểm tới phương Nam. Nghe nói vì thất bại của chiến sự lần này, không ít người tỏ ra bất mãn đối với việc Thiên phủ can dự vào triều chính quá lâu. Mấy hôm trước thích khách đuổi theo Tuyết Chỉ tới tận Nam Vu, chẳng qua chỉ là một chuyệnrất nhỏ nhặt nhằm công kích Thiên phủ mà thôi. Trong tình huống này, nói Ninh Tư Bình tới Nam Vu vì muốn đón vị hôn thê về thành hôn, kỳ thực không thỏa đáng cho lắm. Hơn nữa nữ tử nghe nói sắp thành thân ngồi bên cạnh y kia, trong bữa tiệc mặc dù có nhìn nhau nhưng rất ít chuyện trò. Tuyết Chỉ ra sức che giấu sự bất an của mình, còn Ninh Tư Bình nghĩ gì, đây là điều Vệ Minh không sao nhìn thấu được.
Hắn đi vòng qua Ninh Tư Bình, nâng cốc với Tuyết Chỉ, nói: “Tuyết Chỉ đại gia, chúng ta đã từng gặp nhau rồi”.
Nàng ta mỉm cười gật đầu, nhưng không hề nhắc tới việc đã xảy ra lần trước ở phủ thế tử. Vẫn là Ninh Tư Bình lên tiếng: “Lần trước vì Thiên phủ, khiến quận vương phải sợ hãi, bổn tông thật sự ái ngại”.
“Tông chủ nói gì thế, đây là Nam Vu, nếu để vị hôn thê của tông chủ gặp chút tổn thất nào, thì ta sao gánh nổi trọng trách.”
Tuyết Chỉ nín thở, ánh mắt cầu khẩn nhìn về phía hắn, dường như không muốn nhắc tới việc này với Ninh Tư Bình. Ninh Tư Bình thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ta ửng hồng, nhưng hoàn toàn chẳng quan tâm, lại hỏi: “Nghe nói quý phủ có người bị thương?”.
Vệ Minh vừa hay nhìn thấy trong bữa tiệc có cả Khổng Lương Niên, gần ngay cạnh Tống Củng, hắn thoáng mỉm cười. Khổng Lương Niên dù hao tâm tổn sức tới đâu, Thanh Thu cũng sẽ không đồng ý gả cho y. Sau cuộc nói chuyện ở thủy tạ ngày hôm qua, hắn cũng suy nghĩ rất nhiều. Lúc thì định sẽ cho Thanh Thu sớm rời phủ, cứ giam nàng ở đây mãi cũng chẳng phải cách, lúc thì lại cảm thấy để nàng đi không dễ dàng như hắn nghĩ. Đột nhiên nghe thấy Ninh Tư Bình hỏi đến, Vệ Minh mới giật mình đáp: “Ồ, đúng là có một người bị thương, có điều bây giờ đã bình phục rồi”.
Ninh Tư Bình nheo mắt, giống như đã có suy nghĩ gì đó, nói: “Vậy thì tốt”.
Tuyết Chỉ nghe thấy y không cố chấp hỏi tiếp, lúc ấy mới yên tâm, trong bữa tiệc Tô Diệu đã bắt đầu tấu một khúc nhạc khác.
Trong thiện phòng, Thanh Thu nhanh tay nhanh chân làm xong sáu món ăn, cởi tạp dề chuẩn bị về phòng. Lần này nàng học được cách ngoan ngoãn hơn, không chạy lung tung, cũng chẳng thấy tò mò gì nữa, càng không có chuyện đúng lúc gặp thích khách để rồi bị thương. Làm người vẫn nên an phận một chút thì tốt hơn. Nghĩ tới chuyện cũ, nàng bất giác đưa tay lên sờ cổ, ở đó vẫn còn lưu lại một vết sẹo mỏng.Người trong phủ thế tử tối nay không biết đi đâu cả, một mình đi trên đường vào ban đêm, trong lòng Thanh Thu cũng sợ hãi, cứ có cảm giác ai đó đi theo sau mình, nhưng lại không dám quay đầu nhìn. Người xư