Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2058 lượt.
a thường nói, khi đi đường ban đêm một mình, đừng bao giờ quay đầu lại, vốn luôn có ba ngọn đèn đặt trên hai vai và đầu ta, bảo vệ ta không để ma quỷ lại gần. Nếu ta quay đầu sang trái, thì ngọn đèn trên vai trái sẽ rơi xuống, nếu ta quay đầu sang phải, ngọn đèn trên vai phải lại rơi. Nếu bạn quay đầu thêm lần nữa, thì ngọn đèn trên đỉnh đầu sẽ rơi nốt, không còn ngọn đèn sáng bảo vệ nữa, ma quỷ sẽ xông lên… Một cơn gió thu thổi qua, lá trên cây xào xạc khiến nàng sợ tới mức nổi hết da gà.
Khi cách Giám Thiên các không xa, nàng thấp thoáng nhìn thấy trong căn phòng của mình và Hồng Ngọc có ánh nến, còn có thể nhìn thấy hộ vệ đang đứng canh bên ngoài Giám Thiên các ngay cạnh đó. Trái tim vừa rồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của nàng mới từ từ trở về đúng nhịp, Thanh Thu rảo bước nhanh hơn về phòng. Khi chỉ còn cách phòng mấy bước chân, nàng lại thấy ánh nến hắt ra từ đó đột ngột bị thổi tắt. Thanh Thu thầm lẩm bẩm trong lòng, không biết Hồng Ngọc ở trong phòng làm gì, rõ ràng nghe thấy tiếng bước chân mình, sao lại tắt đèn.
Thanh Thu đi lên phía trước đẩy cửa, nhưnglại cảm thấy có gì đó bất thường, nàng nhìn vàocăn phòng tối om, gọi: “Hồng Ngọc, muội có trong đó không?”.
Không có ai trả lời, cửa sổ vẫn mở, một cơn gió lạnh thổi vào phòng, lẽ nào vừa rồi nàng nhìn nhầm? Thanh Thu men theo ánh trăng đi vào trong, chân đá phải thứ gì đó dưới đất, bước tới trước bàn sờ được nến châm lên. Nàng cầm cây nến nhìn xung quanh, bất giác hét lớn: “Có trộm!”.
Những ngăn tủ có thể mở được trong phòng đã bị xới lộn, quần áo và chăn nệm trên giường bị ném thành đống xuống dưới đất. Giường cũng bị dựng ở một bên, đến đồ treo trên tường cũng bị giật xuống, một cây đàn được đặt ngay ngắn trên bàn. Ngoài ra tất cả những thứ khác trong phòng đều bị xê dịch, căn phòng giống một đống lộn xộn.
Trong phủ thế tử mà lại có trộm, Thanh Thu thật không dám tin, nàng lùi ra khỏi phòng hét khản cả giọng. Hai hộ vệ canh gác bên ngoài Giám Thiên các vừa rồi cũng thấy nàng về phòng, không lâu sau nghe thấy nàng hét, liền vội vàng chạy lại xem sao. Cả hai nhìn cảnh tượng đó mà trợn tròn mắt, tối nay chẳng hề nghe thấy bên này có động tĩnh gì, rõ ràng khi tên trộm xới tung đồ đạc trong phòng lên đã rất thận trọng. Họ đều biết Thanh Thu, một người hỏi: “Thanh Thu cô nương, có mất gì không?”.
“Ta không biết…” Vừa rồi nàng sợ quá không dám bước vào nữa, giờ có người đến, bèn vào lật tìm tiền công của mình thường giấu trong gối, thấy vẫn còn. Số tiền tiết kiệm được trước kia nàng đều gửi vào tiền trang[2'>, ngân phiếu cũng giao cho dì Lưu Hoa giữ hộ, cho dù có bị mất tiền thì cũng không nhiều. “Chỗ ta chắc không mất gì, còn Hồng Ngọc, trong phòng xảy ra chuyện, phải bảo muội ấy đến xem xem mất gì không.”
[2'> Tiền trang: Một dạng của ngân hàng tư nhân thời bấy giờ.
Tối nay Hồng Ngọc trực bên Giám Thiên các, trước khi thế tử rời tiệc về phòng ngủ, nàng ta phải chăm lo ở bên đó, nghe có chuyện xảy ra vội chạy về phòng, sau khi kiểm tra một hồi, cũng nói không mất gì.
Trong phòng của a hoàn xảy ra chuyện, mặc dù kỳ lạ nhưng cũng không phải việc lớn, không đến nỗi phải kinh động đến chủ nhân ở tiền viện. Đám hộ vệ kiểm tra một lượt, lại gọi quản gia Thanh Thư đến, thấy chỉ có phòng của hai nàng là có trộm, những phòng khác vẫn im ắng. Thanh Thư đành để mọi người tản đi, đợi ngày mai bẩm lại với chủ nhân rồi mới ra quyết định. Đêm đã khuya, tiệc rượu cũng sắp tàn, Hồng Ngọc còn phải đến trực ở Giám Thiên các. Thấy Thanh Thu bộ dạng như mất hồn, nhìn căn phòng lộn xộn chẳng có chỗ đặt chân, nàng ta bèn bảo người tới Giám Thiên các dọn dẹp tầng gác mái, kéo nàng qua đó ở tạm một đêm, bốn bề có người canh gác, họ cũng yên tâm hơn.
Lục Ỷ đặt trên bàn cũng được coi là một món đồ có giá trị, tên trộm có lẽ là kẻ không biết nhìn hàng, nhưng tại sao đến tiền hắn cũng không lấy? Thanh Thu nghĩ mãi không ra, nàng chỉ ôm cây đàn đi theo Hồng Ngọc về phía Giám Thiên các, lại nghe thấy có tiếng người vội vã đi tới. Thế tử cao giọng hỏi: “Thanh Thu, nàng có sao không?”.
Thế tử đột nhiên quay về khiến đám nha đầu bên trong cũng vội vàng chạy ra. Mọi người lại tập trung rất đông trước cửa Giám Thiên các, nhiều đèn lồng nên cũng sáng hơn, cùng nàng hành lễ, Hồng Ngọc đáp: “Bẩm thế tử, người không sao, Thanh Thu chỉ hơi sợ hãi một chút thôi”.
Nói xong, Hồng Ngọc huých Thanh Thu, ra hiệu cho nàng lên tiếng.
Rõ ràng không ai thông báo cho chủ nhân ởtiền viện, tại sao thế tử lại xuất hiện ở đây? Thanh Thu cứ ngẩn ra, không đáp, trong nháy mắt bị một bàn tay to kéo tới, Vệ Minh hỏi như cười: “Hễ ta bày tiệc đãi khách, là nàng cứ phải xảy ra chuyện mới được. Rốt cuộc là chuyện gì, không phải ở thiện phòng sao, đang yên đang lành sao lại gặp trộm?”.
Nàng mới oan uổng, vị thế tử này ngày sinh tháng đẻ rõ ràng xung khắc với nàng. Hơn nữa trước mặt bao nhiêu người thế này, hắn kéo tay nàng làm gì, bày ra bộ dạng thân mật, sau này làm sao nói rõ được. Thanh Thu vội vàng giằng tay ra rồi đứng sang bên cạnh, thấy một người đứng phía sau hắn