Đứa Con Của Ác Quỷ Và Thiên Thần
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342065
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.
o huynh đệ Thấp huynh đệ nào ở đây?”.
Những lời này lại khiến Khổng Lương Niên cho rằng trong lòng nàng oán hận: “Cho dù thế nào, ta cũng có trách nhiệm phải chăm sóc cho nàng. Hai năm đầu nàng không chịu gặp ta, bây giờ ta đã biết tình hình của nàng, nhất định không thể ngồi nhìn không để ý tới, gả cho ta thật sự khó như vậy ư?”.
“Khổng hàn lâm, Thanh Thu mặc dù còn chưa xuất giá, nhưng không thê thảm tới mức như ngài nói, không cần ai phải hy sinh nhảy vào nước sôi lửa bỏng để cứu ta. Nói tới việc xuất giá, Khổng hàn lâm ngài bộ dạng như bố thí, chỉ là vì phải lấy nên mới lấy. Chẳng có chút vui vẻ tình cảm nào, thử hỏi, ta sao có thể gả cho một người như vậy? Trong lòng ngài nhất định sẽ nghĩ, ta là một nữ tử đang nôn nóng muốn tìm người để thành thân, một người vớiđiều kiện tốt như ngài tới hỏi, chắc chắn sẽ lập tức xuất giá ngay, đúng không? Chỉ một câu cố nhân ủy thác mà ngài nói ra, thật là lý do hợp tình hợp lý biết bao. Lẽ nào ta phải phối hợp với ngài, để ngài trở thành một huynh đệ có tình có nghĩa?”
Nàng nói không hề khách khí, Khổng Lương Niên lập tức đỏ bừng mặt. Y vốn chịu sự giày vò của lương tâm, thê tử vừa mất, đúng là không nên nhanh như thế đã muốn cầu thân người mới. Chỉ là khi ấy thừa tướng phu nhân và quận vương phi muốn hai người gặp mặt, trong lòng y bèn tính toán một việc khác.
Ai ngờ Thanh Thu từ chối, y thầm thở phào nhẹ nhõm. Khổng Lương Niên vốn định đợi hôn sự được quyết định xong, hai người có thời gian ở riêng với nhau y sẽ kể cho nàng nghe chân tướng sự việc, nhưng mãi không có cơ hội. Y cùng Ninh Tư Bình lén lút bàn bạc việc này đã khiến bản thân vô cùng bối rối. Giờ lại bị nữ tử này nói mình không có ý tốt, Khổng Lương Niên càng cảm thấy oan uổng, nhưng lại nói không ra lời.
Một lúc lâu sau y mới đáp: “Nàng nghe ta nói hết đã, cho dù không muốn gả cho ta thì hãy nhận ta làm nghĩa huynh, để ta có thể chăm sóc nàng vậy. Sau khi hai nước đàm phán có kết quả, ta sẽ cùng đoàn sứ giả Bắc Vu, đến Bắc Vu dạy học giao lưu, thời gian là năm năm, triều đình ân chuẩn cho phép ta mang theo gia quyến. Lương Niên nhận sự ủy thác của cố nhân, lòng cũng muốn được chăm lo cho nàng tốt hơn, mấy năm nay chưa làm tròn trách nhiệm…”.
Y nói vô cùng thành khẩn, Thanh Thu lại chẳng cảm động chút nào, nghĩa huynh muội? Nàng quan sát Khổng Lương Niên hồi lâu, thấy y không chút giả dối, lại khóc không được cười chẳng xong. Nói đi nói lại, người này vẫn là do cố nhân ủy thác, cố nhân của y ủy thác cho y chăm sóc nàng, nàng không nhất định phải đón nhận, đúng không? Thanh Thu đành phải nói thẳng: “Nghĩa huynh muội gì chứ, ta còn đang muốn đề nghị ngài đi mua mấy a hoàn tùy thân mang theo luôn. Những người trẻ trung xinh đẹp có rất nhiều, ngài chọn mấy kẻ không cha không mẹ có mệnh khổ một chút, nhất định sẽ thỏa mãn ý muốn chăm sóc cho kẻ yếu thế của ngài. Nói gì mà cố nhân ủy thác, ta không muốn rời khỏi Việt Đô, quay lưng rời bỏ quê hương đi đến nơi nghèo nàn ấy, đang sống yên lành sao phải phiền phức thế?”.
Nam Vu thuộc phía nam, Bắc Vu thuộc phía bắc, người miền Nam vốn vẫn cho rằng người miễn Bắc sống ở một nơi hoang vu. Nàng sống ở đây rất yên ổn, tại sao phải tới đó chịu khổ?
Khổng Lương Niên vẫn nhất quyết khuyên nhủ: “Nàng hà tất phải cố chấp như thế, phủ thế tử dù sao cũng không phải nơi có thể ở lâu. Tại sao không theo ta tới Bắc Vu một chuyến, ta đảm bảo nàng đi rồi sẽ không hối hận”.
Điều duy nhất nàng hối hận chính là hứa hônvới tiểu tử nhà họ Cao, lại còn lằng nhằng mãi không dứt với Khổng Lương Niên, phủ thế tử có ở được hay không, đâu đến lượt người khác lo.
Nghĩ tới đây, nàng đứng dậy khách sáo đáp: “Ở đây trà rất ngon, ngài có thể từ từ thưởng thức, Thanh Thu phải đi trước”.
“Chờ đã… còn nhớ hôm đó nàng đã hỏi ta, nàng xuất giá hay không thì liên quan gì tới ta. Ta đã nói nguyên do thì một thời gian nữa nàng sẽ tự hiểu. Giờ hắn cũng đến rồi, hai người gặp mặt, nàng sẽ hiểu thôi.”
Thanh Thu đã đi tới cửa, tính tiền trà với nương tử Triệu gia, chỉ nghe được vế trước của câu, quay đầu lại đáp: “Ta không muốn hiểu gì cả, hy vọng đây là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau”.
Ra khỏi trà quán, Thanh Thu lại thở dài thườn thượt, Khổng Lương Niên có lẽ là một người tốt, nhưng người tốt cũng biết làm việc xấu. Nàng là giống hoa sinh ra ở Nam Vu, tại sao phải tới Băc Vu sống, mau tới quận vương phủ làm cho xong việc của mình thì hơn.
Thanh Thu đến phủ quận vương, gặp lão quản gia, nói ra tình hình trước mắt của mình, ông giậm chân luôn miệng than đáng tiếc. Dường như được thế tử thu nạp là việc tốt không bằng, còn bảo nàng ra ngoài nghe ngóng xem, cả thành Việt Đô này, không có nữ tử nào không muốn được gả cho thế tử.
Ai cũng nói nàng đang được hưởng phúc lớn, nhưng thứ phúc này nàng lại chẳng muốn, nàng không xứng với thế tử hay Khổng hàn lâm. Nàng cũng không đến mức dùng mọi thủ đoạn để xuất giá bằng được, thu nạp làm thiếp, cũng không đến mức tóc đã bạc mà chẳng ai lấy, thà rằng nàng theo Khổng Lương Niên tới Bắc Vu.
Trong lúc tức giận, Thanh Thu c