Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1883 lượt.
ộng hằng ngày chỉ trong thiện phòng, thân phận cao quý hơn những kẻ hạ nhân bán thân vào phủ rất nhiều nhưng nói cho cùng làm việc cho vương phủ, vẫn phải cúi thấp đầu.
Gần trưa, nàng vẫn còn đang đối chiếu sổ sách với phòng thu chi của vương phủ, tháng này bội chi, đôi mắt ti hí của lão già phòng thu chi mở to hết cỡ, giống như muốn nuốt chửng nàng vậy, “Khoản này do thế tử dùng, ngươi định bịp ai, gia huấn của Hiền Bình quận vương phủ chúng ta ngươi biết là gì không?”.
Đầu Thanh Thu bắt đầu đau nhức, trong phủ này, nơi đầu tiên nàng không muốn đến chính là phòng khách, nơi thứ hai là phòng thu chi. Nếu như xin từ chức quản gia xong mà có thể không phải đến chỗ này, nàng sẽ lập tức đi tìm lão quản gia. Nhưng trong phòng thu chi có bạc, nàng ở đây dù làm đầu bếp hay quản gia, thì đều phải đến lĩnh bổng lộc, mỗi tháng ít nhất một lần, không thể tránh được.
Nàng khẽ khàng thốt ra mấy chữ, “Cần kiệm mới giữ được nhà”.
Cần kiệm giữ nhà cái mông ấy! Mấy ngày thế tử về, chỉ riêng chi phí cho việc ăn uống đã tiêu không ít, cần kiệm chỗ nào. Thanh Thu thầm mong lão quận vương có thể nhảy ra khỏi quan tài, nhanh chóng ngăn chặn hành vi của tên tán gia bại sản kia, cũng có nghĩa là giúp mấy kẻ người dưới như nàng bớt phải chịu tội thay.
“Rất tốt, ta đây chứng kiến thế tử khôn lớn trưởng thành, sao người có thể tiêu pha như thế được, nhất định là quản gia ngươi có ý định bớt xén tiền bạc, cố ý khai man. Ta nói cho ngươi biết, Thanh Thu, lão quản gia rất kỳ vọng vào ngươi, sao ngươi không biết quý trọng cơ hội này?”
Lời nặng ý sâu như thế… Dụng tâm đau khổ như thế…, haizz, thấy cái mũ tham quan sắp chụp xuống đầu mình, Thanh Thu nhàn nhã nói: “Nếu ông không tin, mời xem cái này”.
Nàng lấy từ dưới quyển sổ thu chi ra một xấp giấy có hoa văn li ti, đưa cho lão già phòng thu chi từ từ xem: “Đây là thực đơn hằng ngày do chính tay thế tử đặt, ta đã lưu hết lại đây, ông xem đi, nét bút mềm mại nhưng cương nghị, phóng khoáng phong lưu”. Nói xong Thanh Thu vén rèm trúc đi ra. Đùa chắc, nếu nàng không đi mua ếch về, không biết bên phòng nhị phu nhân còn nói những gì nữa. Loáng thoáng nghe thấy trong phòng thu chi lão già ấy đang hất đổ thứ gì đó. Nàng giẫm lên bóng những khóm hoa trên đất mà khẽ cười thành tiếng, con quỷ keo kiệt này giữ tiền của vương phủ như giữ tiền mua quan tài cho mình vậy. Lần này xem bản lĩnh của ông ta lớn tới mức nào để kìm hãm thế tử. Ông ta thường nói mình là lão nhân, hi vọng ông ta có thể ngăn được uy lực nhăm nhăm muốn nhảy khỏi quan tài của lão quận vương.
Thực ra thế tử có tiêu nhiều tới đâu cũng chẳng tới lượt ông ta lo. Đấy là tiền thưởng từ hoàng cung, nghe nói trong kho có hẳn một phòng riêng để đồ được ban thưởng của hắn. Thế tử có tiêu hoang cả đời cũng không hết, lại thêm điền sản được phong ở ngoại ô gần kinh thành của vương phủ, dù sao cũng không thể hết trong ngày một ngày hai được.
Tai Bay Vạ Gió
Ra khỏi phủ Hiền Bình quận vương đi về phía đông, chính là nơi náo nhiệt nhất của đường Tây Thủy, nơi đó tửu lầu san sát, cửa hàng hai bên đường trải khắp từ đông sang tây tới tận Khai Thịnh Tỉnh. Việt Đô Nam Vu là mảnh đất trù phú nổi tiếng thiên hạ, toàn bộ nhà cửa đều có luật quy định, tất cả đều do sở Kinh Cơ quản lý, xây dựng trông vô cùng khí thế, khiến đám thương gia thiên hạ phải khâm phục vạn phần.
Mặc dù Nam Vu và Bắc Vu chiến tranh liên miên mấy năm nay, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng tới việc giao thương làm ăn buôn bán của hai nước với nhau. Khắp các đường phố ở Việt Đô chỗ nào cũng thấy hàng hóa của Bắc Vu, thậm chí còn có rất nhiều những món ăn vặt mang hương vị đặc trưng của Bắc Vu. Khi hai nước giao ước hòa bình, thậm chí còn cử các đoàn sứ giả sang trao đổi giao lưu, vài người Bắc Vu yêu thích phong cảnh Nam Vu, đã di cư tới đây. Nghe tương truyền rằng chưởng quỹ quán trọ Đông Lâm lớn nhất ở Việt Đô là người di cư từ Bắc Vu tới.
Ánh nắng mặt trời càng lúc càng gay gắt, Thanh Thu đã thay bộ đồ dài trong thiện phòng bằng một bộ màu xanh nhạt dệt từ tơ sống. Dù là như thế, nhưng đi cả nửa ngày trời cũng cảm thấy khát nước và mệt, từ đường Tây Thủy đến chỗ chuyên bán đồ khô sau con hẻm, còn phải đi thêm một đoạn đường nữa, nàng bỗng có chút hối hận vì không để người khác làm thay. Đột nhiên phía trước phấp phới một lá cờ viết chữ Trà rất lớn, Thanh Thu bỗng thấy miệng ứa đầy nước bọt, nàng bước nhanh đi thẳng vào trà quán. Chủ quán là một nữ tử hơn ba mươi tuổi, thấy Thanh Thu vào vội vàng đứng dậy mời chào: “Thanh Thu đến rồi đấy à”.
Người Việt Đô từ lâu có thói quen uống trà, ăn điểm tâm, trong trà quán nhỏ chỉ hai, ba bàn có khách ngồi. Tiểu nhị giúp việc cho chủ quán cầm bình thanh hoa[1'> đi vòng qua một bàn, đến rót cho nàng chén trà xanh trước, rồi lại nhanh nhẹn đi lấy điểm tâm, Thanh Thu mỉm cười hỏi: “Nương tử Triệu gia, tiểu nhị này được chứ”.
Hai người bên này còn đang co co kéo kéo, một nam tử vận cẩm bào ngồi bàn bên cạnh chứng kiến cảnh này từ đầu t