Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342041

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.

thẳng tên họ mới của y, trong lòng y, Cao Hoằng Bình mới là tên của mình.
Tâm trạng Thanh Thu hỗn loạn, chuyện hôm nay thật rắc rối, Khổng Lương Niên tự cho rằng mình đã làm được một việc tốt, để hai người họ gặp nhau. Chắc chắn Ninh Tư Bình đang chờ đợi nàng nước mắt lưng tròng, vui mừng nghẹn ngào nhào tới gọi “Bình ca ca” nhỉ? Nhưng nếu y là Cao Hoằng Bình, tại sao lại tới Bắc Vu làm chủ nhân Thiên phủ? Nếu y là Cao Hoằng Bình, chuyện y chết trận bao năm trước rốt cuộc là thế nào? Những lời này Thanh Thu không hỏi, nam tử bọn họ làm việc đương nhiên có lý lẽ riêng của họ, nữ nhân không cần phải biết, chỉ cần chấp nhận.
Bất luận trước kia y là ai, nhưng giờ y là chủ nhân Thiên Phủ, theo đoàn sứ giả của Bắc Vu xuống phía nam, mang theo đoàn đón dâu, đến rước Tuyết Chỉ, tân nương xinh đẹp giỏi giang của mình. Thanh Thu giờ đã hiểu tại sao Tuyết Chỉ lại nhằm vào nàng, chằng khác gì gặp đại địch như thế, thì ra là người ta sợ nàng sẽ phá hỏng chuyện vui giữa họ.
Thanh Thu nghĩ tới đây, khóe miệng nhếch lên đầy trào phúng, đáp: “Ninh tông chủ, ta vẫn quen gọi ngài với thân phận này hơn. Còn việc tại sao ngài đã chết rồi sống lại làm chủ nhân Thiên phủ, thì đây là việc riêng nhà ngài. Hôm nay Khổng hàn lâm tìm ta tới đây, nói muốn cho ta biết tại sao ngài ấy lại nhất quyết muốn lấy ta làm nương tử bằng được, không ngờ lại tương ngộ cố nhân ở đây. Khổng hàn lâm, không còn sớm nữa, Thanh Thu giờ không phải người có thể tự do ở bên ngoài quá lâu, có chuyện gì ngài mau nói đi”.
“Nàng vẫn không hiểu sao, ta làm vậy là vì hai người, vì hai người nên ta mới cầu thân nàng. Ta đã nói rồi, khi đoàn sứ giả Bắc Vu về nước, ta sẽ theo họ đến Bắc Vu dạy học, ở đó tầm ba đến năm năm. Tới lúc ấy ta sẽ đưa nàng đi, nàng có thể cùng Ninh tông chủ nối lại duyên trước đây.”
Khổng Lương Niên khẽ thở dài, chỉ mong sớm giải quyết cho xong việc này. Y luôn có cảm giác vai trò của mình thật chẳng ra làm sao, nhưng lại không nhẫn tâm đứng nhìn bằng hữu đau khổ, có lẽ đây là kết cục tốt nhất.
Mấy tháng trước Ninh Tư Bình sai người tiếpcận với y, Khổng Lương Niên cũng không sao tin nổi, với tính cách của y, lại lén lút qua lại với người của Bắc Vu. Còn chuẩn bị thành thân giả với nữ tử mà không thể nói rõ lý do cho nàng ấy biết, cũng đủ để thấy y đã tận nghĩa tận tình rồi.
Thanh Thu vỗ tay bôm bốp: “Khổng hàn lâm, Thanh Thu thật sự rất khâm phục ngài! Sự quan tâm của ngài dành cho ta mấy năm nay, Thanh Thu vẫn luôn khắc ghi trong lòng. Giờ ngài nhất định muốn thành thân với ta, mang danh chăm sóc ta cả đời, rồi đưa ta đến bên nam nhân mà ngài cho rằng tốt nhất. Việc nhân nghĩa ấy người thường không phải ai cũng làm được, quả nhiên ngài rất trọng tình, trọng bằng hữu”.
Khổng Lương Niên lau mồ hôi lạnh trên trán, y không ngốc, y nghe ra sự lạnh nhạt trong giọng của nàng, “Không dám, không dám”.
“Thanh Thu, là ta nhờ Khổng huynh làm thế, ta đã suy nghĩ kỹ rồi, chỉ có như vậy, nàng mới có cơ hội rời khỏi đây. Đến Bắc Vu rồi, ta nhất định sẽ không để nàng phải ấm ức.” Ngay khi nhìn thấy Thanh Thu, trái tim y đã âm ỉ đau. Nghĩ đến việc nàng phải sống trong những lời dị nghị, sống những ngày khổ sở, Ninh Tư Bình lại tự trách mình, đều do lỗi của y cả!
Nàng quay mặt đi không nhìn vào đôi mắt thâm tình ấy: “Khổng hàn lâm, ngài dựa vào cái gì mà cho rằng, ta sẽ đồng ý gả cho ngài rồi sau đó theo ngài sang Bắc Vu sinh sống? Ninh tông chủ, ngài dựa vào cái gì mà cho rằng, sau khi tachấp nhận nam tử này, vứt bỏ cả liêm sỉ để nhào vào vòng tay một nam tử khác?”.
Những câu hỏi đó của Thanh Thu khiến cả hai người kia á khẩu chẳng biết phải trả lời thế nào. Sắc mặt của Ninh Tư Bình như trắng thêm vài phần, y khẽ gọi một tiếng: “Thu Thu…”.
Y muốn nói đây chỉ là kế hoạch tạm thời, chỉ đợi đến Bắc Vu rồi mọi chuyện sẽ khác, sẽ tốt lên, y sẽ bố trí thỏa đáng cho nàng. Nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng sắc lẹm của Thanh Thu, Ninh Tư Bình đành thầm thở dài, không biết nói gì cho phải. Suy cho cùng chia cách sáu năm rồi, nàng đã thay đổi nhiều, không còn ngây thơ đáng yêu như trước kia nửa. Đương nhiên, y cũng thay đổi nhiều.
Ba người trong Vọng Giang đình đều im lặng, Thanh Thu quan sát kỹ Ninh Tư Bình, y thật sự là Cao Hoằng Bình ư? Một người chết cách đây sáu năm, sao có thể sống lại đứng trước mặt nàng chứ?
Tối hôm ấy khi lần đầu gặp y ở phủ thế tử, nàng đã có cảm giác người này rất cổ quái, đặc điểm khuôn mặt gần giống với bộ dạng trước kia của Cao Hoằng Bình. Nếu không nhìn kỹ, căn bản không nhìn ra điểm nào tương đồng, nhưng rốt cuộc y đã đi từ biên cương tới Bắc Vu như thế nào? Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Mấy năm nay mặc dù trong lòng nàng oán trách con người này, trái cũng tiểu tử họ Cao, phải cũng tiểu tử họ Cao. Coi y là căn nguyên cho mọi bất hạnh của mình, nhưng nàng biết hận một người đã chết rõ ràng là sai, chẳng qua chỉ nói miệng vậy thôi, chứ không cho là thật.
Khổng Lương Niên đột nhiên nói: “Thanh Thu, nàng nói đúng, là bọn ta không suy nghĩ thấu đáo, không nghĩ đến những chuyện này, đã làm kh


Old school Easter eggs.