Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.
ể nói bằng lời. Ở nhà thật tuyệt, thời tiết này rất thích hợp để kề vai sát má với giai nhân, tìm chút lạc thú mới phải. Không đợi Vệ Minh ngồi tưởng tượng, đã thấy Thanh Thu vừa nhảy được xuống khỏi giường liền cần chén trà lên nhằm thẳng mặt hắn mà ném.
Vệ Minh nghiêng người tránh được cái chén nhưng không tránh được nước trà. Nước trà nóng bắn lên người khiến hắn hít một hơi thật sâu vì rát. Hắn thấy Thanh Thu lại định cầm bát thuốc lên ném, nàng căn bản chẳng màng tới thân phận chủ nhân phủ thế tử của hắn, biết mình đuối lý, Vệ Minh bèn ôm ngực kêu lên một tiếng rồi ngã vật xuống giường.
Nàng đã ra tay quá mạnh sao? Hình như cũng không ném phải chỗ hiểm nào, Thanh Thu giơ cao bát thuốc do dự chưa dám ném, mấy ngày nay nàng không có cách nào đối phó với sự tiếp cận lúc thì dùng lời lẽ dịu dàng cầu khần, lúc thì có chút vô lại của Vệ Minh. Nàng không ghét hắn tới mức ấy, thậm chí còn chút động lòng, lại tôn trọng hắn vì hắn là thế tử, nên khi đối mặt với Vệ Minh có chút nhân nhượng. Nhưng vừa rồi là do cuống, lại không đủ kiên nhẫn, lẽ nào hắn cho rằng trước kia nàng ở thiện phòng rèn luyện được kỹ năng này chỉ để ngắm thôi ư? Mặc dù hiện giờ không có xẻng nấu ăn, nhưng cao thủ xuất chiêu, vạn vật đều có thể dùng làm binh khí, chén trà bát thuốc cái nào cũng rất thuận tay!
Thấy hắn vẫn nằm trên giường, bộ dạng như vô cùng đau đớn, Thanh Thu bắt đầu thấy hoảng, đặt bát thuốc xuống, hỏi: “Thế tử, người sao thế?”.
Việc cần làm bây giờ là đỡ hắn dậy ngồi dựa vào đầu giường, rồi rút khăn tay ra lau mồ hôi cho hắn. Thấy Vệ Minh ôm ngực, nàng do dự không biết có nên xoa ngực cho hắn không.
Vẻ mặt đối phương như đang cố gắng chịu đựng đau đớn, Vệ Minh hít một hơi thật sâu đáp: “Canh gừng nàng mang tới có vấn đề, ta cảm thấy ngực đau thắt”.
Nói mãi, nói mãi, hơi đã đuối, trán lại rịn mồ hôi, Thanh Thu sợ tới mức tay chân luống cuống, “Sao có thể thế được, để nô tỳ gọi đại phu…”
“Không cần đâu, là độc…”
Độc? Lần trước chẳng qua nàng chỉ muốn dùng các loại thực vật kỵ nhau để hắn chịu khổ sở một chút, nhưng không thành công còn khiến nàng suýt phải chịu đòn. Lần này lại có độc, vậy nàng có thể sống không? Tai hoạ này, chết cũng không chịu buông tha nàng, nhưng độc ở đâu ra chứ, do kẻ thù của hắn hạ độc? Nàng lật mí mắt cửa thế tử lên, rồi thuận tay sờ từ trán xuống lông mày lông mi đến mũi miệng của hắn một lượt, chẳng phát hiện ra điều gì lạ thường.
Vệ Minh vốn đang nhắm chặt mắt vì đau đớn, đột nhiên mở trừng mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đang kề sát mặt mình của Thanh Thu, cười đầy mê hoặc, “Nàng sờ buồn quá…”.
Cuối cùng nàng cũng hiểu ra, xì một tiếng đẩy hắn: “Thế này mà bảo là bị bệnh ư? Nô tỳ thấy người khỏi rồi đấy”.
“Tương tư ngấm vào tận xương cốt rồi, độc trong canh gừng nhất định là muốn hại ta tương tư đau khổ tới chết. Thanh Thu, ra đối với nàng tình sâu nghĩa nặng, lẽ nào nàng không nhận ra?”
Nàng chẳng mảy may rung động, xoa cánh tay, nói: “Người nói khiến nô tỳ rùng hết cả mình, chắc bệnh trên người thế tử đã chuyển sang nô tỳ, giờ nô tỳ đang lạnh như bị sốt rét đây”.
“Nàng đừng nói, ta nói chuyện một lúc đi, ra đầy mồ hôi, giờ đỡ nhiều, canh gừng đúng là hiệu quả.” Vệ Minh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng không chịu buông, nhìn nàng chớp mắt. “Lạnh lắm phải không, để ta sưởi ấm cho nàng”.
Thanh Thu chẳng qua là nhất thời lỡ mất tuổi xuân, lỡ mất thời điểm xuất giá. Nàng vẫn luôn cho rằng mình sẽ tìm được một nam nhân nghiêm túc thích hợp để gả, giúp tướng công dạy dỗ con cái, từ đó sống một cuộc sống bình yên hạnh phúc.
Nhưng hôm nay nàng chẳng có chút thanh danh nào, đã ở cùng phòng qua đêm với thế tử, bị hắn khinh bạc. Có điều làm sao có thể nghiêm túc nói với Vệ Minh rằng, mình không phải loại người dễ dãi, sau này nàng còn muốn xuất giá, cứ thế này sao nàng có thể thành thân được? Đúng là trứng chọi đá, nàng không phải a hoàn nô bộc, đâu thể trở thành người của thế tử, nhưng kiên quyết liệu có ích không? Cùng lắm sự kiên quyết mang lại cho nàng một thân phận, một thân phận được coi là vinh dự trong mắt người ngoài, giống như nhị phu nhân của quận vương vậy, làm tiểu thiếp của hắn.
Thế tử cũng không còn ít tuổi nữa, quận vương phi đang trù tính việc tìm thê tử cho Vệ Minh, đương nhiên Thanh Thu không thể làm chính thê của hắn, thân phận không xứng. Nàng không thể làm chính thê của hắn, thoả mãn với cuộc sống của mình, yêu cầu của nàng không nhiều không ít, đều là những suy nghĩ rất bình thường. Nhưng nàng lại vô cùng căm hận việc làm thiếp cho người ta, Thanh Thu không muốn sống như nhị phu nhân, đợi hắn mười ngày nửa tháng tới sủng ái một lần. Cuộc sống như thế có lẽ rất nhiều nữ tử vẫn đang sống, nhưng nàng sẽ phát điên mất.
Nàng chỉ muốn làm thê tử của một nam nhân, luôn cầm tay mình, cùng sống với nhau tới già. Cúi đầu nhìn cả hai đang nắm chặt tay nhau, Thanh Thu nghĩ, đều tại nàng, ngay từ đầu nàng nên kiên quyết dứt khoát tỏ thái độ với hắn, thì bây giờ cũng không cần phải oán trách người ta đàm tiếu mình.
Nàng suy nghĩ rồi