80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342029

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.

nhưng cũng chẳng được lâu. Hai tiểu nha đầu thấy nàng luôn miệng lầm bầm: “Phiền chết đi được”, sau đó quay người bỏ ra ngoài.
Nàng vừa ra ngoài được một lúc, thì thế tử lao vào phòng, không thấy Thanh Thu ở đấy, bèn hỏi: “Thanh Thu đâu?”.
“Cô nương vừa mới ra ngoài…”
Không đợi hai tiểu a hoàn nói xong, Vệ Minh vội vàng ngắt lời: “Muộn thế này rồi, có biết nàng đi đâu không?”.
“Nô tỳ không biết…”
Bóng người lao vụt đi, thế tử đã biến mất tăm mất tích, hai tiểu nha đầu quay sang nhìn nhau, không biết Vệ Minh đi đâu.
Phủ thế tử rộng thế này, phải có nơi nào đó yên tĩnh không nghe thấy những tiếng đàn ca sáo nhị phiền phức kia chứ. Thanh Thu đã ở đây được một thời gian, nhớ tới thuỷ tạ mà thường ngày mình vẫn hay lui tới, ở đó yên tĩnh, không nghe thấy tiếng đàn phiền lòng kia.
Nàng dựa vào lan can đứng một mình, nghĩ về mối tâm sự mà chính bản thân cũng không hiểu nổi kia, bất giác tự hỏi: Nàng lên thực đơn đó cho Vệ Minh, là muốn nói với hắn rằng nàng đã ghen ư?
Phải, cũng không phải.
Nhìn bên ngoài thì thời gian này hắn chủ quanh quẩn ở bên một mình nàng, nhưng hoàng thượng tặng cho hắn đám nữ tử đó, đã là nam nhân không ai từ chối cả. Mười hai người, hừ, diễm phúc lớn quá nhỉ, cảm giác ghen tuông trong lòng nàng không thể diễn tả bằng lời.
Trước kia nhìn bộ dạng rất nghiêm túc không màng nữ sắc của hắn, không ngờ lại có cảnh ngày hôm nay. Nhớ Hiền Bình quận vương nổi tiếng phong lưu đa tình bên ngoài, dù tuổi đã ngày một nhiều nhưng tính cách ấy cũng chẳng hề thay đổi. Có phụ thân như vậy, Thanh Thu không tin thế tử có thể tốt đẹp đến mức vậy. Không chừng còn chẳng bằng cả quận vương, ít ra thì quận vương cũng không có ý định với những nữ nhân trong phủ.
Nghĩ lại thì, nàng hà tất phải ghen tuông với những người chẳng liên quan tới mình như thế, mà nàng dựa vào cái gì để ghen? Nghĩ tới nghĩ lui, Thanh Thu cảm thấy trong trời đất này, chẳng có ai để nương tựa, không ai có thể khiến nàng cảm động mà thương xót, khiến nàng phải nhớ nhung tới rơi nước mắt.
Thôi thôi, hắn hưởng diễm phúc của hắn, nàng sẽ được yên tĩnh, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, không chừng vài hôm nữa thế tử sẽ đồng ý cho nàng rời phủ cũng nên.
Đứng một lúc lâu, đoán có lẽ thời gian thế tử hưởng diễm phúc cũng đã tương đối, Giám Thiên các chắc giờ đã yên tĩnh trở lại, lúc ấy nàng mới thở dài quay về phòng. Thuỷ tạ không lớn lắm, hai bên đường đều là hòn non bộ, nàng vừa đi vừa nhấp nhổm. Thanh Thu hơi hối hận vì bỏ chạy quá vội vàng, không mang theo đèn lồng, cũng không biết sao mình lại có thể chạy thẳng một mạch tới đây.
Chỗ ra có vài bụi trúc, nàng nghe thấy tiếng gió thổi qua lá trúc, vòng qua bụi trúc là có thể nhìn thấy hành lang. Thanh Thu nhớ ở đó treo đèn lồng, nghĩ tới đây nàng bất giác đi nhanh hơn, vừa vòng qua một hòn non bộ, thì lao thẳng vào trong vòng tay nóng như lửa của một nam nhân.
Hơi thở lạ lẫm của nam tử đó khiến Thanh Thu vô cùng kinh hãi, ngay giây sau nàng nghe thấy tiếng thế tử khẽ cười nói: “Nàng muốn chạy đi đâu?”.
Thì ra là hắn, cơ thể đang căng lên vì sợ của nàng bất giác thả lỏng, vừa rồi nàng còn tưởng là ma hay kẻ trộm, sợ tới mức hồn xiêu phách lạc. Thanh Thu vội vàng giật lùi về phía sau: “Thế tử sau lại tới đây?”.
Nàng lùi một bước, Vệ Minh tiến một bước, chỗ đường vòng ở hòn giả sơn này chật hẹp, Thanh Thu mới chỉ lùi được vài bước đã bị hắn ép dựa vào vách đá. Gió đêm lạnh lẽo khẽ thổi qua, vòng vèo rồi bỏ đi khiến không khí nơi đây dần dần ấm lên. Thanh Thu chỉ nghe thấy hơi thở nhẹ nhàng của hai người, còn cả nhịp tim đập mỗi lúc một nhanh của chính mình nữa, cảm giác mờ ám thậm chí còn rõ hơn cả buổi tối ở trong phòng nàng. Hơn hai mươi năm nay, Thanh Thu chưa từng đúng gần như thế này với bất kỳ nam tử nào, huống hồ lại là một nam tử đang hừng hực lửa trong lòng.
Thế tử không ở đó mà chăm sóc đám nữ tử kia, đến đây để làm gì? Bị hắn ép tới không còn một khe hở nào, Thanh Thu lại chẳng đủ sức để đẩy hắn ra, chỉ cảm thấy từng luồng khí nóng xuyên qua lớp áo truyền sang phía mình, nóng tới toàn thân nàng phải run rẩy.
Khi Vệ Minh chạm vào cơ thể mềm mại của nàng, dục vọng bị đè nén bao lâu nay dường như đã tìm được chỗ để xả, nàng hỏi gì? Hình như đang hỏi tại sao hắn lại tới đây, đương nhiên hắn đến vì nàng mà. Lúc đứng ở bên ngoài phòng hắn đã nghĩ ra lý do vì sao cơ thể mình đột nhiên lại nóng bừng như thế, Vệ Minh phát hiện rằng những món ăn nàng lên thực đơn hình như đều có một công hiệu… tráng dương tăng cường sinh lực! Hắn cần những thứ này từ bao giờ? Vệ Minh nhất thời không biết nên cười hay nên giận, tìm khắp cả phủ mới gặp được nàng. Lúc này hắn chẳng muốn nói dù chỉ một câu, chỉ muốn ôm nàng thật chặt, để nàng cảm nhận xem hắn có cần phải ăn những thứ bổ dưỡng đó tới mức ấy không thôi.
Rõ ràng đêm tối mù mịt không nhìn rõ mặt của đối phương, nhưng Thanh Thu lại cảm thấy thật may mắn vì nhờ bóng đêm che giúp khuôn mặt đang đỏ bừng vì ngượng của mình. Vệ Minh đương nhiên không nghĩ thế, làm những việc thế này phải có chút ánh sáng mới