Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342028
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.
thú vị, nhưng không có ánh sáng càng tốt, ở đây cũng đủ ẩn dật rồi, dường như lại khiến hắn nảy sinh ý định ngông cuồng không thể nói bằng lời.
Dù tối tới đâu, Vệ Minh cũng vẫn đặt môi một cách chính xác lên môi nàng, hắn mút chặt và quấn lấy, cánh tay vòng giữ eo nàng khiến hai người gần như dính sát vào nhau, bàn tay kia bắt đầu khám phá cơ thể đang cứng đờ vì căng thẳng của nàng. Đầu tiên hắn vuốt ve phần lưng rồi thuận thế chuyển lên phía trước, khẽ nắm chặt bầu ngực mềm mại. Vệ Minh mới tăng thêm lực được vài lần thì thấy môi mình đau nhói, hắn bị Thanh Thu cắn một cái.
Hắn cũng không giận, ngược lại còn ôm nàng chặt hơn, lúc này để mặc nàng giãy giụa, Vệ Minh dùng giọng trêu chọc để nói với nàng: “Sao lại dừng lại, hử?”.
Cùng với tiếng “hử” ấy, tay hắn dùng sức hơn khiến phần eo hai người áp sát vào nhau chặt thêm mấy phần, cảm giác đó không thể dùng lời để miêu tả khiến Vệ Minh suýt chút nữa mất kiểm soát.
Thanh Thu mấp máy môi không thốt nên lời, mũi cay cay, nước mắt trào ra, nàng có thể nói gì chứ? Nói rằng mình ấm ức hay khó chịu? Nụ hôn này khiến trái tim nàng hoảng loạn, cảm giác ham muốn vừa rồi chưa từng xảy ra với nàng. Ban đầu nàng thậm chí còn vô thức muốn áp sát hắn hơn, phối hợp với hắn hơn. Hai tay Thanh Thu luống cuống đẩy Vệ Minh ra rồi lại bất lực đặt trước ngực hắn, nàng chìm đắm đến mềm nhũn cả người, cơ thể và trái tim không nghe theo sự sai bảo của trí óc, lúc ấy nàng nghĩ rằng, hắn là thế tử thì sao? Làm liều ở nơi này, lẽ nào hắn muốn nàng ngay ở đây sao? Lập tức Thanh Thu cắn mạnh vào môi Vệ Minh một cái, lòng nàng cũng hoảng hốt theo.
“Thế tử…” Giọng nàng vừa khàn vừa yếu, Thanh Thu cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn nói tiếp: “Người mau mau buông nô tỳ ra”.
Dù sao nàng cũng là khuê nữ còn tân chưa từng trải sự đời, lần đầu thân mật với một nam nhân tới mức này, nói đến từ cuối cùng giọng nàng đã run lên bần bật. Vệ Minh ôm Thanh Thu khẽ xoay khiến hai người đổi vị trí cho nhau, tự mình dựa lưng vào vách đá lạnh buốt, hắn cất giọng chầm chậm giải thích, dịu dàng an ủi nàng: “Đừng sợ, Thanh Thu, tâm ý của ta dành cho nàng nhiều hơn nàng nghĩ. Nếu không, lúc này ta đã ở bên đám nữ tử kia mà tình nồng ý đượm… sao lại tới đây ôm nàng chứ?”.
Có thể tình cảm hắn dành cho nàng nhiều hơn dành cho những nữ tử bình thường, nhưng Thanh Thu vừa phát hiện rằng nàng cần nhiều hơn, nhiều hơn, thứ hắn có thể cho nàng, sợ rằng không bao giờ đủ. Đang do dự định nói thêm gì nữa, nhưng động tác của Vệ Minh khiến dòng suy nghĩ của nàng bị đứt đoạn. Thanh Thu cắn môi định đẩy hắn ra, nếu như làm việc đáng xấu hổ này ở đây tối nay, thì nàng thà chết còn hơn.
Vệ Minh sao có thể cho phép người trong lòng mình dừng lại đúng lúc này, còn nhớ hòn giả sơn này chỗ cao chỗ thấp, rất nhiều nơi mặt đá bằng phẳng có thể làm ghế đá ngồi nghỉ, hắn giơ chân ra mò mẫm bên phải bên trái, cuối cùng cũng tìm được một chỗ. Vệ Minh ôm Thanh Thu dịch chuyển ra đó ngồi xuống, lúc này tư thế của hai người trở thành nửa nằm nửa ngồi. Hắn dùng thân ép chặt cơ thể đang không ngừng giãy giụa của nàng, mặc kệ tất cả bắt đầu hôn tiếp.
Vệ Minh là người học võ, làm gì có chuyện không khống chế nổi một nữ tử yếu đuối như Thanh Thu. Lúc ấy nụ hôn dịu dàng khiến cơ thể nàng như mềm nhũn, toàn thân nóng bừng, thì ra ý loạn tình mê chính là cảm giác như xương cốt bị huỷ hoại thế này đây. Tay Vệ Minh gian xảo, qua lớp quần áo mò tới nơi chưa ai chạm vào của nàng, thì ra còn có chuyện đáng xấu hổ hơn cả việc hôn rất nhiều!
Thanh Thu cố gắng quay mặt sang bên cạnh tránh môi hắn, vội vàng nói: “Thế… thế tử đừng, đừng…”.
Nàng còn chưa nói xong đã bị đôi môi nóng bỏng của Vệ Minh ngậm chặt, cho đến khi nàng không thể thở nổi hắn mới buông tha, và cũng dùng giọng nói khản đặc như thế để đáp lời nàng: “Đừng sợ, nàng vừa bệnh xong, ở đây lại lạnh, ta… ta sẽ không làm gì đâu”.
Tim nàng dịu lại, sự căng thẳng sợ hãi cũng bớt đi nhiều, ít ra thì hắn còn nghĩ cho nàng, ngay khi ấy Thanh Thu ôm mặt không dám nói thêm gì nữa.
Vệ Minh phải cắn chặt răng mới nói ra được câu ấy, có trời mới biết quyết định ấy khó khăn tới thế nào. Hắn chỉ sợ nàng lại nhiễm lạnh, nên không thể không nén ngọn lửa dục vọng trong lòng xuống. Mặc dù từ lâu Vệ Minh đã có ý này, nhưng nguyên nhân gây ra hoàn cảnh thảm hại khốn khổ hiện giờ lại chính là những món ăn của nàng. Hắn bèn nói: “Chẳng phải tại nàng cả ư? Tội chết có thể miễn, tội sống khó thoát”.
Tội sống? Hắn nói như thế nàng cố ý chuẩn bị những món đó không bằng? Mỗi lần nàng định chỉnh hắn thì cuối cùng người xui xẻo vẫn cứ là nàng. Thanh Thu còn đang suy nghĩ xem hắn sẽ trừng phạt mình như thế nào thì đột nhiên cảm thấy trước ngực tê dại. Hoá ra Vệ Minh dùng miệng và tay vuốt ve bầu ngực mềm mại của nàng. Thanh Thu bất giác kinh hãi bật thành tiếng, hai tay bị bàn tay kia của hắn giữ chặt không thể cử động, trái tim vừa mới thả lỏng lại bắt đầu căng thẳng. Ngoài sự sợ hãi đầy bỡ ngỡ còn có cả cảm giác rã rời kỳ lạ, khiến nàng không biết phải làm sao, chỉ còn biết nhắm nghi