Thái Hậu Mười Lăm Tuổi - Phần 2
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342026
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2026 lượt.
ền mắt lại. Thanh Thu cũng biết thế này là thế nào, định mở miệng ngăn hắn nhưng lời nói lại biến thành những tiếng rên rỉ kéo dài.
Âm thanh hết sức nhẹ nhàng khiến Vệ Minh càng không thể khống chế nổi ham muốn của mình. Hắn không muốn làm nàng bị tổn thương, nhưng cũng không muốn bỏ cho qua nàng, vừa tồi còn nghĩ chuyện này xảy ra ở đây thật hết sức kích thích, nhưng giờ hắn hối hận tại sao lại là ở đây! Vệ Minh đột ngột dừng lại, bế nàng lên định quay về phòng, thầm thề rằng, đợi sang năm khi không khí ấm áp hơn, hắn nhất định sẽ cùng nàng tới đây “thoả ý nguyện”!
Đường về phòng không gần cũng chẳng xa,đủ để tâm trí Thanh Thu tỉnh táo trở lại, nàng cảm thấy đêm nay quả thật quá hoang đường, hai tay che kín khuôn mặt nóng bừng của mình định bỏ xuống. Vệ Minh biết Thanh Thu xấu hổ, đặt nàng xuống nhưng vẫn nắm chặt tay nàng không buông, chẳng nói chẳng rằng kéo nàng đi về phía trước, trong lòng chỉ mải nghĩ lát nữa hắn sẽ đối xử với nàng dịu dàng như thế nào. Cả hai vừa tới cửa Giám Thiên các, thủ hạ đã vội vội vàng vàng đi tới nghênh đón, quỳ một gối xuống lớn tiếng báo cáo: “Thế tử, đại nhân ở bộ Lễ có chuyện gấp muốn cầu kiến, đoàn sứ giả Bắc Vu xảy ra chuyện, Ninh tông chủ gặp thích khách ở Tư Thu viên!”
Vệ Minh trầm xuống, việc hai nước đàm phán hoà bình là việc lớn, hắn đành dẹp bỏ mọi tạp niệm cá nhân sang một bên, chầm chậm buông bàn tay nhỏ nhắn ấm áp của Thanh Thu ra, khẽ thì thầm bên tai nàng: “E rằng ta phải bận mấy ngày, tạm thời tha cho nàng”.
Thanh Thu lại thở phào nhẹ nhõm, chẳng buồn hành lễ vội vàng bỏ về phòng. Nàng chỉ mong thế tử bận rộn không còn thời gian mà nghĩ đến mình nữa, nhưng Ninh Tư Bình… Vết thương của y có nặng không? Lần này gặp thấy y gầy yếu bệnh tật, tại sao lại đi làm chủ nhân Thiên phủ làm gì chứ? Nhưng những việc này không còn liên quan gì tới nàng nữa, Ninh tông chủ là khách quý, còn sợ thiếu người hao tâm tổn trí lo lắng cho y ư? Hơn nữa còn có Tuyết Chỉ mà. Thanh Thu vừa đi vừa quay đầu nhìn, thấy thế tử đứng tại chỗ hỏi rõ tình hình, nhưng miệng vẫn mỉm cười dùng mắt tiễn nàng, khiến nàng sợ hãi mà suýt vấp vào bậc cửa, phải túm váy lên chạy thẳng vào Giám Thiên các.
Thì ra tối nay Tư Thu viên không yên tĩnh như ngày thường, Ninh tông chủ đột nhiên nổi hứng, gọi đám ca vũ mà hoàng thượng Nam Vu tặng y đến, nhân lúc trăng thanh gió mát, cùng vị hôn thê thưởng thức múa hát. Ai ngờ trong đám ca vũ này lại có vài tên sát thủ trà trộn vào, đàn còn chưa tấu thành khúc đã rút kiếm muốn sát hại y, mấy hộ vệ chết ngay tại trận mới bắt bắt sống được hai tên. Trong lúc hỗn loạn Ninh tông chủ đỡ một kiếm cho vị hôn thê Tuyết Chỉ, kiếm đâm trúng ngực, mặc dù vết thương cũng không nghiêm trọng nhưng mất rất nhiều máu, lúc này vẫn hôn mê chưa tỉnh.
Đoàn sứ giả Bắc Vu xảy ra chuyện ở Nam Vu, ảnh hưởng lớn đến việc đàm phán hoà bình của hai nước. Vệ Minh nghe xong Lễ quan đến báo, chau mày trầm tư, ý của hoàng thượng hắn đã hiểu. Dù không sợ chiến tranh nhưng đánh nhau nhiều năm như thế, hắn cũng chán ngán cùng cực, hai nước cũng đến lúc phải tu thân tĩnh dưỡng. Trong lúc tạm thời đình chiến, Ninh Tư Bình không thể có chuyện, y là chủ nhân của Thiên phủ Bắc Vu, trong tay nắm một nửa lực lượng của Bắc Vu, lại gặp hoạ ở Nam Vu, thế chẳng phải mất mặt người Nam Vu lắm sao? Huống hồ Vệ Minh lại là nhân vật chủ chốt tham gia vào việc đàm phán hoà bình, hắn mới biến mất có vài ngày đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nếu việc này xử lý không ổn thoả, chắc chắn hắn phải gánh tội làm việc không hoàn thành nhiệm vụ. Mặc dù đang nửa đêm, hắn vẫn phải lập tức áo mũ chỉnh tề tới Tư Thu viên để giải quyết chuyện này.
Thanh Thu quay về phòng, đầu tóc rối loạn, mặt đỏ bừng, tiểu nha đầu đoán chắc thế tử đã làm chuyện gì đó, thầm tặc lưỡi: Xem ra vị cô nương này đúng là nhân vật nổi tiếng trong phủ, mười hai mỹ nhân mà hoàng thượng ban tặng cũng không thể thắng nổi nàng. Tiểu nha đầu lập tức đỏ mặt tiến tới hầu nàng, khi định cởi áo cho Thanh Thu thì nàng vội vàng bừng tỉnh xua tay từ chối, đuổi hai tiểu nha đầu ra phòng ngoài, còn mình thì than vãn thở dài. Nàng vùi mặt vào trong chăn, một lúc lâu sau cũng chẳng nhúc nhích gì, muốn khóc cũng không khóc nổi, chỉ thấy tức giận vô cùng.
Lúc này nàng phải làm thế nào? Luôn miệng nói không muốn không muốn, nhưng khi hai môi hoà quện, nàng lại để mặc hắn giở trò là sao? Phải làm thế nào để thể hiện sự cương quyết muốn rời phủ của mình, muốn rời xa hắn? Không gột sạch được nữa, mặc dù chưa thật sự thuộc về thế tử, nhưng nàng cũng chẳng khác gì đã cùng Vệ Minh làm tới bước cuối cùng. Chưa từng ai đối xử với nàng như thế, cho dù năm xưa đính hôn với tiểu tử họ Cao, nhưng cũng lắm nàng cũng chỉ đủ dũng cảm cầm tay một lát rồi buông ngay. Sự thân mật ngày hôm nay, mang lại cho nàng cảm xúc chưa bao giờ có. Thì ra, giữa nam nữ không chỉ cần hai người làm lễ bái đường, mà khi đưa vào động phòng rồi, trọng điểm lại nằm ở những việc xảy ra sau khi vào động phòng.
Những việc thế này, trước khi con gái xuất giá, người mẹ cũng sẽ đề cập đến,