XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.

để nữ tử đó hiểu. Nhưng mẹ Thanh Thu mất sớm, mà nàng cũng mãi chưa thành thân, nên nàng không hiểu. Đột nhiên bị thế tử đánh thức xuân tình bị chôn sâu nhiều năm, giống như được ăn món thịt bọc vừng đen nổi tiếng của thành Việt Đô. Mùi thơm và cảm giác tê tê đó vẫn khó diễn tả bằng lời, chỉ cảm thấy dư vị ấy vấn vương, ăn xong rồi vẫn muốn ăn nữa. Nhất định là nàng thật không biết xấu hổ, lại cứ nghĩ mãi nghĩ mãi đến dư vị tinh tế kia.
Thanh Thu tâm rối như tơ suy nghĩ tới nửa đêm mới ngủ, lúc thì khinh miệt mắng mỏ bản thân, lúc lại lại đỏ mặt tía tai không dám ngẩng đầu, đến nằm mơ cũng là những tâm tư rối bời.






Lo Lắng Vì Thiếp
Đến tận sáng sớm hôm sau Vệ Minh mới về phủ, người của đoàn sứ giả đến từ Bắc Vu đứng đấy trong Tư Thu viên. Ở Bắc Vu, địa vị của Ninh Tư Bình chỉ đứng sau quốc chủ, sự an toàn của y quan trọng hơn hết thảy, có một quan viên của Bắc Vu đã nói ngay tại đấy rằng: Lẽ nào hoàng đế Nam Vu tặng chủ nhân Thiên phủ đám ca kỹ này là để ám sát trọng thần Bắc Vu ư? Tuyết Chỉ vẻ mặt lạnh lùng trầm ngâm, ra lệnh cho thuộc hạ trói hết đám nữ tử vô tội còn lại giao trả Vệ Minh, nói rằng không dám nhận hoàng ân, chỉ mong hắn sớm điều tra ra kẻ chủ mưu vụ này.
Rốt cuộc là ai to gan như thế, dám ra tay cả với chủ nhân Thiên phủ? Kỳ thực thủ phạm có thể là một trong hai kiểu, một là kiểu có tư thù với Ninh Tư Bình, hai là người không muốn tiến trình đàm phán hòa bình giữa hai nước tiếp tục.
Vệ Minh cho người kiểm tra lai lịch của thích khách, hai tên thích khách bị bắt tại trận không chịu khai bất cứ điều gì, lại ngang nhiên cắn thuốc độc tự sát trước mặt tất cả mọi người. Nhưng cũng phát hiện ra một điểm, đó chính là loại độc mà hai tên thích khách đó cắn rất kỳ dị, giống như mật độc nổi danh thiên hạ của Thiên phủ ở Bắc Vu.
Bọn thích khách lại có quan hệ với Thiên phủ, chứng cứ này đương nhiên sẽ khiến người ta nghĩ đến việc Bắc Vu có chuyện tranh giành bất đồng nội bộ. Đám quan viên Nam Vu đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, đã là chuyện nội bộ của nhà người ta thì không còn liên quan gì tới họ nữa. Việc ai là chủ mưu đứng sau vụ này, đợi khi nói rõ với Ninh tông chủ, để y tự định đoạt, chỉ cần không ảnh hưởng tới việc đàm phán thôi.
Vệ Minh đang nghĩ đến Tuyết Chỉ tiễn khách ra tận đây cũng đã tận tâm lắm rồi, thân là chủ mẫu tương lai của Thiên phủ, tiếp khách thế này miễn cưỡng cũng coi là được. Khi hắn quay người lại cảm ơn thì phát hiện nàng ta đang ngẩng đầu nhìn bức hoành treo trên cổng. Vệ Minh ngước lên nhìn theo, ba chữ lớn đập vào mắt “Tư Thu viên[1'>”, bất giác trong lòng xúc động, ba chữ này thật phù hợp với tâm trạng của hắn bây giờ. Nhớ Thu, nhớ Thu, trong lòng hắn vẫn luôn nhớ đến Thanh Thu. Xem ra hắn càng ngày càng thích tính cách lúc thì khéo léo, lúc lại âm thầm chịu đựng của nàng rồi, thích bộ dạng hoảng loạn lúng túng của nàng, thích sự điềm đạm của một người có tài năng nhưng không thể hiện trước mặt người khác của nàng. Thì ra hắn đã thích nhiều như thế, nhưng không biết Thanh Thu đối với hắn là sự bất lực, hay cũng có tình cảm với hắn. Nghĩ kỹ thì có lẽ là bất lực nhiều hơn. Vệ Minh chau mày, không muốn tin nàng có suy nghĩ ấy.
[1'> “Tư thu”: Tư là nhớ nhung.
Tuyết Chỉ định thần lại. cung tiễn thế tử rời đi, vờ như vô tình nhờ Vệ Minh chuyển lời cho Thanh Thu: “Sắp đến sinh thần của Thanh Thu tỷ tỷ, ta đã chuẩn bị một món quà nhỏ. Vài hôm nữa muốn mời Thanh Thu và Linh Ngọc tiểu thư cùng gặp gỡ chúc sinh thần của tỷ tỷ, mong thế tử đồng ý”.
Tuyết Chỉ muốn ngầm nhắc nhở nam tử này rằng, sắp đến sinh thần của Thanh Thu rồi, nếu giữa hắn và Thanh Thu có gì thì chắc chắn hắn sẽ hành động, tiện thể giúp nàng ta đẩy thuyền theo nước. Nếu không có gì, thì cùng lắm là gặp gỡ nhau một lần, dù sao bây giờ người nổi danh là nàng ta, còn kẻ sa cơ lỡ vận là Thanh Thu. Tuyết Chỉ cố chấp cho rằng, đòi gặp Thanh Thu hết lần này đến lần khác sẽ khiến Thanh Thu bị tổn thương.
Vệ Minh là người hiểu biết, cũng sớm nhận ta mối quan hệ giữa Thanh Thu và Tuyết Chỉkhông bình thường. Hắn cảm thấy Thanh Thu không thích gặp nữ tử này, có lẽ trước kia khi học đàn cùng nhau, quan hệ giữa hai người bọn họ không được tốt, nói không chừng còn không phục nhau. Dù sao theo những gì hắn được nghe, thì kỹ năng chơi đàn của Thanh Thu còn cao hơn Tuyết Chỉ nhiều. Nhưng yêu cầu này hoàn toàn không quá đáng, còn mời cả Linh Ngọc, hắn không thể chối thay Thanh Thu. Vệ Minh nhìn vẻ mặt kỳ vọng của Tuyết Chỉ, như đang chờ đợi câu trả lời của hắn, liền cười đáp: “Tuyết Chỉ đại gia khách khí rồi, Thanh Thu là đồng môn với cô, thật khiến người ta phải bất ngờ. Về phần ta đương nhiên không vấn đề gì, chỉ là không biết sinh thần của Thanh Thu vào ngày nào?”.
Mắt Tuyết Chỉ sáng lên, quả nhiên Vệ Minh muốn biết ngày sinh của Thanh Thu, lập tức đáp: “Mùng Tám tháng sau, tới lúc ấy ta sẽ tới phủ đón hai người họ. À, ta hồ đồ rồi, nên chính thức gửi thiệp mời đến, Linh Ngọc tiểu thư là người tôn quý, được quận vương phi yê