XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342025

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.

u thương nhất”.
Mùng Tám tháng sau cũng đã vào đông, điều đó có nghĩa là đoàn sứ giả Bắc Vu sẽ ở lại Thanh Đô qua mùa đông, đồng nghĩa với việc đàm phán phải kéo dài lâu hơn nữa, như thế thật tốn thời gian và tốn sức lực, rốt cuộc người Bắc Vu đang nghĩ gì? Một mặt họ muốn đàm phán hoà bình, mặt khác họ lại kéo dài thời gian lừng chừng không quyết. Lẽ nào vì Thiên phủ kia không còn khả năng chống đỡ cả triều đình Bắc Vu nữa? Lần đàm phán hoà bình này không được thuận lợi như hắn đã nghĩ, việc Ninh tông chủ gặp thích khách có lẽ là màn mở đầu, tiếp theo liệu việc đàm phán có được thuận lợi hơn không?
Những suy nghĩ này cứ quẩn quanh trong lòng Vệ Minh, nhưng ngoài mặt hắn vẫn cười và đồng ý, lại phát hiện những tia u ám loé lên trong mắt Tuyết Chỉ. Có lẽ nàng ta không chỉ vì muốn chúc mừng sinh thần cho Thanh Thu, mà hẳn có âm mưu khác nữa, bất giác ý cười trên môi hắn nhạt đi vài phần, xem ra ân oán giữa hai người bọn họ không đơn giản. Vệ Minh quyết định không nghĩ nhiều nữa, giờ đã biết mùng Tám tháng sau là sinh thần của Thanh Thu, hắn phải thể hiện rõ ràng, không biết nàng thích quà như thế nào nhỉ, nếu nàng yêu cầu rời phủ thì sao? Khi ấy, hắn sẽ đồng ý hay là không?
Những lúc rảnh rỗi Vệ Minh cũng từng nghĩ đến việc phải sắp xếp Thanh Thu như thế nào, đến giờ hắn vẫn chưa quyết định được. Mẫu thân chẳng phải đã nói đến lúc hắn thành thân rồi ư, vừa hay lại có Thanh Thu, mà hắn cũng thích nàng, gì mà đầu bếp nha đầu, đều chỉ là hư danh thôi, trong mắt hắn, Thanh Thu chẳng thua kém bất kỳ ai. Lẽ nào hắn phải lấy một nữ tử có thân phận tôn quý hơn thân phận của mình, đón về phủ để cung phụng sao? Nhưng thành thân với Thanh Thu cũng không được, bởi vì vấn đề mấu chốt ở đây chính là thân phận.
Thời gian đầu, Vệ Minh có cho người đi điều tra về Thanh Thu. Mặc dù gia thế nàng bần hàn, nhưng trước khi sa sút vẫn là con nhà gia giáo, nếu không lấy đâu ra một người chơi đàn giỏi như thế. Thật không ngờ, trong tình cảnh ấy, không cha không mẹ không anh chị em, một nữ tử cô độc lại có đủ dũng cảm vào quận vương phủ làm đầu bếp để tự nuôi sống bản thân. Nếu đổi lại là người khác, có lẽ sớm đã dùng nước mắt để rửa mặt, sống dựa vào sự giúp đỡ của họ hàng thân thích hoặc mau chóng tìm một người để xuất giá rồi. Khi mới biết chuyện, Vệ Minh thường tán thưởng nàng vì sự dũng cảm, sau nghĩ ra, mới cảm thấy thê lương trong ấy, trong lòng nàng mấy năm nay nhất định rất khổ sở.
Tính cách của những nữ tử như vậy, chắc chắn rất quật cường, nhìn ngoài Thanh Thu khá hoà nhã, thực ra vô cùng kiêu ngạo. Mặc dù tuổi đã cao mà vẫn chưa xuất giá, nhưng nàng cũng không để ai được coi thường mình. Nàng là người có tài, ai cũng cho rằng nàng chỉ biết nấu ăn, những lại không biết kỹ thuật chơi đàn của nàng không hề kém Tuyết Chỉ đại gia.
Sớm đã nghe danh Thanh Thu cầm xẻng nấu ăn đánh đuổi những nam nhân đến hỏi nàng làm lẽ hoặc vợ kế. Nếu hắn có ý định mở miệng ra ban ơn cho nàng một danh phận là thiếp thất hoặc phòng nhì thì kết cục cũng sẽ thảm hại. Chỉ là trong mắt người khác, thân phận giữa họ quá khác biệt. Vệ Minh có thể tưởng tượng ra được những gì mà mẫu thân sẽ nói: “Minh nhi muốn nạp thiếp? Chỉ cần con thích, đương nhiên cha mẹ không có ý kiến gì, nhưng chỉ được nạp thiếp. Đợi con chính thức thành thân sinh con xong, thì sẽ phong cho cô ta làm phu nhân, thế cũng đã tử tế với cô ta rồi”.
Vợ bé? Thiếp? Chính Vệ Minh cũng cảm thấy không có khả năng ấy, suy đi nghĩ lại chẳng kết quả gì, hắn đành tạm thời gạt qua một bên. “Thuyền đến đâu cầu tự nhiên sẽ thẳng”, dù gì sau chuyện tối qua, quan hệ của hai người cũng đã tiến thêm một bước, có thể Thanh Thu sẽ đối xử với hắn đặc biệt hơn một chút.
Có không?
Vệ Minh nghĩ mãi mà không dám chắc chắn, có chút đau đầu, sau khi hồi kinh cuộc sống yên bình nhàn hạ, chỉ một đêm không ngủ thôi đã cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi. Hắn day day ấn đường vào cung gặp hoàng thượng, để mặc người làm cao nói đã quá kỳ vọng vào hắn, tốt nhất phải giữ vũng bổn phận của mình. Có lẽ trong cung đã biết chuyện mật độc của Thiên phủ, cũng không muốn can thiệp vào mâu thuẫn nội bộ của họ. Cuối cùng hoàng thượng nhắc đến tiến độ đàm phán, đương nhiên người muốn nhanh chóng có kết quả, để yên tâm hưởng một cái Tết thanh bình.
Làm hoàng thượng chẳng dễ dàng gì, chắc sống trong cung cũng không yên ổn, vừa cứng vừa mềm giáo huấn một trận mới cho hắn đi. Lúc này mới giờ Mão, Vệ Minh không nói phải về phủ thế tử ngay, nên xe ngựa đưa hắn đi loanh quanh trong thành. Hắn muốn tỉnh táo để suy nghĩ, liền vén góc rèm cửa xe lên để mặc gió lạnh lùa vào trong. Ở đây là nơi sống của quan lại, nếu không có chuyện tụ tập chợ sớm, có thể nói là một nơi yên tĩnh nhất trong thành Việt Đô. Thực ra còn có một nơi yên tĩnh hơn cả nơi này, đó chính là những chốn phong hoa tuyết nguyệt vào giờ sáng sớm, phải gần sáng lời ca tiếng hát mới ngưng, bảo sao không yên tĩnh.
Từ sau khi hồi kinh, Vệ Minh rất ít lang bạt bên ngoài, không phải là không có, những lúc bằng hữu cũ tụ tập không thể từ chối, thì hắ