Thử Hỏi Đắng Cay Nông Sâu Thế Nào
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.
gì khác, nên vội vàng lảng tránh. Hắn vì chuyện Ninh Tư Bình gặp thích khách mà cả đêm không về, Thanh Thu thật muốn hỏi thăm xem tình hình ra sao, nhưng lại cảm thấy không ổn, vô duyên vô cớ khiến người ta thắc mắc tại sao nàng quan tâm tới những việc này làm gì. Dù sao cũng là người từng rất quan trọng trong đời nàng, biết y vẫn còn sống, không thể không nghĩ, chuyện này có chút mâu thuẫn, rốt cuộc nàng có nên hỏi hay không?
Vệ Minh không nhiều lời, ngồi xuống dùng cơm, trước khi ăn còn hỏi đầy gian xảo: “Trong đồ ăn hôm nay, có gì cổ quái không?”.
Hắn nói cứ như thể nàng có ý xấu không bằng, thật uổng công nàng đã dậy sớm chuẩn bị những món này, Thanh Thu lập tức đáp: “Thật là, nô tỳ là ai chứ, thân mang tội, nấu cơm không có độc mới kỳ quái. Thế tử người đừng ăn, đến lúc xảy ra chuyện đừng trách nô tỳ đấy”.
“Có độc thì cũng là độc tương tư, ta muốn thế, ha ha”.
Còn chưa ăn xong, bên ngoài đã thấy có tiếng lao xao vọng vào, các nơi trong kinh lục tục đưa thiệp tới, có lẽ họ đã biết tin đoàn sứ giả Bắc Vu hôm qua xảy ra chuyện nên mới hành động. Phe chủ chiến trong triều, họ sớm đã mong hắn có chuyện, ngoài ra còn có cả những kẻ nhàn rỗi muốn tới kết giao quan hệ nhân việc này. Trong số đó còn có cả thiệp của Tống Củng, theo lý đây là bằng hữu tốt huynh đệ gần gũi với Vệ Minh, muốn đến thì đến, cần gì phải gửi thiệp. Nhưng vì chuyện của Khổng Lương Niên, Tống Củng từng nhờ Huống Linh Ngọc lén chuyển lời, trong lòng hắn cảm thấy hổ thẹn, luôn cảm thấy không phải với Vệ Minh. Hơn nữa Khổng Lương Niên bỗng nhiên thay đổi thái độ, nói với hắn rằng có lẽ do việc cầu thần không thành nên đã quyết định chấm dứt. Trong lòng Tống Củng nhẹ nhõm đi nhiều, ngay sau đó lại nghĩ đến chuyện riêng của mình, không biết ý của Linh Ngọc tiểu thư ra sau. Hắn hạ quyết tâm mời Vệ Minh một bữa, xem có khả năng gì không.
Vệ Minh gạt đám thiệp sang một bên, xem ra mấy ngày tới hắn không có cả thời gian để cầm bàn tay nhỏ nhắn của Thanh Thu, hay trêu chọc nàng vài câu nữa rồi. Thôi cũng đành, hắn nên qua gặp cha mẹ trước, nhanh chóng kết thúc việc đàm phán hòa bình này mới có thể sống những ngày yên ổn.
Cuối thu lá vàng rụng đầy, mấy ngày nay Thanh Thu sống rất yên bình, phần lớn thời gian nàng không thường gặp Vệ Minh, cũng có thể đây là cuộc sống sau này mà nàng phải đối mặt, nàng và đám ca vũ kia có khác gì nhau? Bỗng nhiên gặp hắn, nghe nói Tuyết Chỉ muốn chúc mừng sinh thần của nàng, thế là sao? Sinh thần của nàng từ bao giờ lại khiến người khác phải hao tâm tổn trí phải làm tiệc chúc mừng? Nhưng cũng qua đó mà nàng biết có lẽ Ninh Tư Bình không có gì đáng ngại, vị hôn thê tốt của y lại có lòng muốn làm những chuyện này.
Nàng biết Vệ Minh vừa về quận vương phủ một chuyến, nhưng không biết nói những gì, khi thấy hắn cũng không nhìn ra có gì vui vẻ. Ngược lại, lão quản gia cho người gửi lời bảo nàng hôm sinh thần thì về nhà. Dù sao nàng đã khỏi ốm rồi, sớm nên về thăm dì Lưu Hoa, không thể trì hoãn mãi được. Thế cũng tốt, còn bữa tiệc của Tuyết Chỉ, nàng thật sự không muốn đi.
Nhị phu nhân lâu ngày không gặp cũng cho Lục Châu đến thăm nàng, còn mang theo rất nhiều vải vóc, đồ phấn son trang điểm đắt tiền nữa chứ. Nghe nói mấy ngày trước Thanh Thu bệnh, nên không tiện tới thăm nàng, giờ bù cho nàng, đồng thời cũng là chúc mừng sinh thần của nàng trước.
Điều này khiến Thanh Thu thấy được sủng ái mà thất kinh. Đầu tiên là làm mai cho nàng, sai đó nàng rời phủ thì bên đó biệt vô âm tín, giờ những hành động này của nhị phu nhân lẽ nào lại là muốn nhắc tới chuyện đó? Ngàn lần không muốn, nàng không muốn gả cho người đó chút nào cả. Còn cả sinh thần của nàng nữa, trở thành ngày quan trọng từ bao giờ thế, sao hết người này tới người kia đòi chúc mừng?
Lục Châu vẫn ăn mặc trang điểm loè loẹt như trước, thứ duy nhất thay đổi chính là thái độ của cô ta. Trước kia khi nói chuyện bao giờ cô ta cũng ngẩng cao đầu, bộ dạng coi thường người khác, bây giờ lại tỏ ra thân mật vô cùng. Lục Châu cứ cầm tay nàng một câu Thanh Thu cô nương, hai câu Thanh Thu cô nương, giọng điệu hết mực ngưỡng mộ, khen nàng có phúc.
Không thể không thừa nhận Lục Châu quả là người có tài ăn nói, sau khi thế tử chuyển khỏi quận vương phủ, tình hình lớn nhỏ trong phủ cho tới việc mấy hôm trước thế tử gặp vương phi đều được cô ta kể lại tường tận. Cuối cùng Thanh Thu cũng hiểu được lý do vì sao cô ta tới, thì ra muốn thay nhị phu nhân tới lấy lòng nàng.
Nhị phu nhân còn có thể làm gì? Đời này nàng ta luôn coi việc chống đối quận vương phi là niềm vui của mình, chắc chắn quận vương phi bất mãn với nàng ta, nên mới khiến nhị phu nhân hao tâm tổn trí thế này.
Trong lòng Thanh Thu thầm cười nhạt, muốn dùng nàng làm bia đỡ ư? Chuyện này mãi mãi là việc cho dù có cố gắng thế nào cũng không thể lấy lòng, là vì thế tử ư? Còn mang tặng cả phấn son, cho rằng nhan sắc của nàng không đủ ư?
Dù phẫn nộ nhưng nàng không dám nói, đành phải im lặng, người duy nhất nàng nhớ chính là tiểu quận chúa không biết bây giờ thế nào, đáng tiếc cơ hội gặp c