Thử Hỏi Đắng Cay Nông Sâu Thế Nào
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342022
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2022 lượt.
rồi, sẽ xong ngay thôi”.
Lúc này Vệ Minh mới nhớ ra mình chưa ăn cơm, tối qua ăn phải những món có “lửa”, chẳng trách sáng nay không đói lắm.
Khi người của thiện phòng mang đồ ăn tới, Vệ Minh thoáng sững lại, chính là Thanh Thu bưng khay đồ ăn bước vào, một bát cháo trắng, và mấy món ăn đi kèm. Hắn ở đây đang tìm người đến loạn cả lên, còn nàng lại chạy vào bếp.
Vừa vào thư phòng, lại bị hắn nhìn đến đỏ cả mặt, Thanh Thu đi tới trước bàn, cúi đầu dọn dẹp một chỗ trên bàn, đặt đồ ăn xuống, rồi nhỏ giọng nói: “Thế tử vất vả rồi, mời dùng cơm”.
Vệ Minh rất tò mò muốn biết Thanh Thu nghĩ thế nào, tối qua vội vội vàng vàng bỏ nàng lại rồi đi, theo lý mà nói cho dù nàng không oán trách, cũng nên giận hắn. Vừa rồi Vệ Minh còn tưởng chừng nàng xấu hổ trốn mất không dám đối mặt với mình, sao đột nhiên bộ dạng lại dịu dàng như nước vậy, thà rằng nàng cứ mặt lạnh mày nhạt đuổi hắn đi còn hơn. Nhưng Thanh Thu tiếp tục mỉm cười hết sức lễ phép nói: “Thế tử yên tâm, mấy món này chỉ có tác dụng giải nhiệt, sức khoẻ của người… không sao cả”.
Bữa sáng không cần quá thịnh soạn, quý ở tấm lòng, nàng cố ý làm cho Vệ Minh những món này chính là vì muốn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của hắn, trong lòng có phần buồn cười, biết rằng mình làm thế sẽ khiến hắn bất ngờ.
Vệ Minh bắt đầu thấy bối rối, lẽ nào Thanh Thu tối qua chỉnh hắn, cho hắn dùng những món tráng dương tăng cường sinh lực, hôm nay sáng sớm đã dậy, chỉ là vì muốn làm cho hắn mấy món “giải nhiệt” hay sao? Thật sự quá quan tâm, quan tâm tới mức chẳng giống nàng gì cả.
Bình thường Thanh Thu là một người ưa làm biếng, lúc nào cũng chỉ thích ngủ, lần đầu tiên khi hắn gặp nàng, lúc đó Thanh Thu đang ngủ. Hôm nay lại dậy sớm như vậy, điều đó chứng mình rằng, hắn đã khiến nàng vô cùng bối rối.
Tục ngữ có câu, thứ khó tiêu thụ nhất chính là ơn của mỹ nhân, xem ra hắn phải từ từ thích ứng thôi. Tóm lại là hôm nay Thanh Thu rất không bình thường, Vệ Minh thăm dò nắm lấy tay nàng, Thanh Thu lại không hề phản đối, còn cúi đầu cụp mắt im lặng không nói gì, cứ như thế đây là việc hết sức đương nhiên. Hắn bỗng thấy thiếu tự nhiên, không còn đùa cợt nữa, nghiêm túc nói: “Thế là sao?”.
Sao? Thanh Thu cũng cảm thấy mình rất không bình thường, mặt thản nhiên đáp: “Cũng chẳng có gì, thực ra đây là bổn phận của nô tỳ mà thôi”.
Nói đến câu cuối cùng, ngữ khí có chút ngượng ngập, nàng đang hối hận, nghĩ bao lần rằng đời này phải tìm được một lang quân như ý, không ngờ cuối cùng lại gặp một chủ nhân thế này. Đương nhiên không phải thế tử kém cỏi, bao nhiêu nữ tử đợi vị quý nhân anh minh thần vũ này liếc mắt nhìn một cái kia kìa. Nàng cứ từ chối hết lần này tới lần khác thì thật không biết điều, không chừng còn bị người ta nghĩ mình giả bộ cũng nên.
Tô Diệu từng nói với nàng rằng, chuyện gì cũng nên hỏi trái tim mình trước. Thời gian đầu, nàng không hiểu trái tim mình đang nghĩ gì, giờ cũng vẫn không hiểu. Nhưng cơ thể nàng thật thà hơn trái tim nhiều, chuyện tối qua cho thấy nàng không phải không có cảm giác với thế tử. Cũng có thể đối với Vệ Minh mà nói, chuyện ấy chẳng là gì cả, nhưng nàng là nữ tử, suy nghĩ về lễ tiết đã trở thành thâm căn cố đế. Dù gì cũng đã có những hành động thân mật với hắn, thế thì từ nay về sau nàng coi như đã là người của thế tử rồi, lẽ nào nàng còn dám vác mặt đi thành thân với người khác ư? Thanh Thu phải cắn chặt răng, hít một hơi thật sâu để đưa ra quyết định này. Vài phần muốn chấp nhận, vài phần lại không cam tâm, nửa đêm còn lại nàng ngủ không yên giấc, trời vừa sáng đã tỉnh. Nghe tiếng gió tiêu điều thổi qua lá cây bên ngoài cửa sổ, Thanh Thu đột nhiên nghĩ thông hẳn, đời người không quá dài, chỉ vài lần mười năm mà thôi, lẽ nàng muốn cứ do dự cả đời thế này?
Nếu sau này hắn không đối xử tử tế với nàng, cùng lắm nàng sẽ bỏ đi, có phải nàng không thể tự nuôi bản thân đâu. Làm như vậy cũng không nhất định là vì nàng nghĩ cho đại cục, chỉ là ép bản thân đừng nghĩ quá nhiều, nghĩ quá xa mà thôi.
Đã lâu rồi Thanh Thu không vào bếp, nàng cũng ít khi đến thiện phòng của phủ thế tử. Hai thuộc hạ của Vệ Minh lúc nào cũng theo sát phía sau nàng, nên không ai dám ngăn cản nàng cả. Thanh Thu muốn đi đâu thì đi, quản gia thiện phòng còn chưa dậy, những người khác lại càng chẳng dám nói gì, để mặc nàng trổ hết tay nghề trong bếp. Hai thuộc hạ đó theo Thanh Thu từ đầu tới cuối, nàng cũng thấy khổ thay cho họ, nhưng không dám đuổi đi, chỉ đành để mặc hai người ấy theo mình.
Thấy tâm trạng của nàng có chút u ám, Vệ Minh thở dài, đứng dậy kéo nàng lại: “Gì mà bổn phận với không bổn phận, ta thật sự muốn nàng suy nghĩ được như thế này, ta sẽ bớt lo lắng hơn. Dù nàng không làm vậy, chỉ cần trái tim nàng ở bên ta là được rồi”.
Thanh Thu không nói gì, có chút chán nản, nên không đáp lời, chỉ nghe hắn nói tiếp: “Nàng có biết là vừa về tới phủ ta liền cho người tìm nàng, lại không thấy nàng đâu, ta tưởng… tưởng nàng xấu hổ…”.
“Chuyện đó, thế tử hãy dùng cơm trước đã, nguội rồi sẽ mất ngon.” Thanh Thu sợ thế tử sẽ nói những lời đáng xẩu hổ