Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.

n cũng đi một hai lần, đương nhiên phải vui vẻ xong mới về. Không phải nam tử thích đến thanh lâu, sự thích thú trong quá trình đó chỉ có thể hiểu ngầm chứ không thể diễn tả bằng lời, không nhất định đến thanh lâu là phải qua đêm. Thứ mà nam nhân cần đó là cảm giác dịu dàng mềm mại, tìm kiếm cảm giác ấm áp từ cơ thể những cô gái lạ.
Trước kia thuở thiếu thời Vệ Minh cũng từng có vài ba hồng nhan tri kỷ, lần này trở về, kẻ thì đã hoàn lương, người thì đã hương phai ngọc tàn. Những tài nữ thanh lâu miệng thề thốt sẽ đợi hắn trở về, đuổi theo hắn tới tận biên ải, giờ tuổi đã cao mà còn rơi vào cảnh ngộ hết sức khổ sở, hắn cũng bị mang danh là kẻ bạc tình phụ nghĩa.
Nghĩ đi nghĩ lại bây giờ thứ mà hắn có thể cho Thanh Thu, chỉ là những dịu dàng và sủng ái hơn so với những gì hắn có thể cho những nữ tử ấy. Nếu Thanh Thu muốn nhiều hơn thì sao? Trước kia nàng hoàn toàn chẳng có ý gì với hắn, chính hắn đã từng bước tiếp cận nàng, nhân lúc nàng tâm ý rối loạn ép nàng vào trầm luân. Thủ đoạn không được cao minh cho lắm, nhưng nếu không làm thế thì với tính cách của kiên cường của Thanh Thu, hắn còn chưa tiếp cận, đã tìm cách bỏ đi cũng không chừng.
Vệ Minh nghĩ mãi nghĩ mãi bất giác thấy không yên tâm, sau tối qua, sẽ có hai khả năng: Một là Thanh Thu toàn tâm toàn ý thuộc về hắn, từ đó nàng sẽ ở lại; hai là có thể nàng sẽ thấy mất mặt, bắt đầu né tránh không muốn gặp ai… Lập tức hắn chẳng còn tâm trạng đâu mà ngắm cảnh bên ngoài nữa, lệnh cho xe ngựa hồi phủ.
Vừa quay về, Vệ Minh đã cho người gọi Thanh Thu đến, nhưng tìm khắp Giám Thiên các cũng không thấy nàng đâu. Hỏi bọn tiểu nha đầu chẳng kẻ nào biết, chỉ nói Thanh Thu cô nương chắc chắn còn trong phủ, chỉ là không biết ở đâu thôi. Hồng Ngọc thấy sắc mặt không vui của thế tử, bèn nói: “Các ngươi hầu hạ cô nương kiểu gì thế, đến cô nương đi đâu các ngươi cũng không biết, chưa biết chừng có ngày ngay cả bản thân mình các ngươi cũng đánh mất?”.
Hai nha đầu cúi đầu không dám trả lời, mặc dù bị đưa sang đây hầu hạ Thanh Thu nhưng trong mắt họ, Thanh Thu chẳng qua cũng chỉ là một cô nương không danh không phận. Nàng chẳng cao sang hơn họ bao nhiêu, hơn nữa Thanh Thu vốn không thích có người hầu hạ bên cạnh, thường đuổi họ ra phòng ngoài, một mình ở phòng trong, nên họ rất rảnh rỗi. Sáng nay khi tỉnh dậy, không thấy Thanh Thu trong phòng, họ cũng không để ý, giờ hối hận khóc lóc thảm thiết, từ nay không dám không quan tâm đến nàng nữa.
Vệ Minh đâu đủ kiên nhẫn đứng nhìn Hồng Ngọc giáo huấn hai nha đầu, phất tay áo bỏ đi. Hồng Ngọc cũng đi theo bẩm báo: “Thế tử, vương gia cho người tới báo, muốn thế tử về bên đấy một chuyến, vương phi rất nhớ người”.
Vệ Minh nghĩ, đúng là gần chục ngày nay cũng không về vương phủ. Thời gian trước bận rộn lo lắng cho việc đàm phán hoà bình có lơ là thăm hỏi phụ mẫu thì vẫn tha thứ được. Gần đây bản thân chỉ chăm chăm việc tiếp cận Thanh Thu, mà không màng gì tới cha mẹ ở cùng trong một thành, sau khi rời khỏi quận vương phủ, hắn rất ít khi về vấn an, thật là bất hiếu.
Nhất thời không tìm thấy Thanh Thu, hắn cũng chẳng lo lắng, bởi vì hắn sớm đã bố trí hai thuộc hạ bám sát theo nàng không rời, chắc ba người bọn họ cũng chưa ra khỏi phủ. Đương nhiên Vệ Minh sẽ không chạy loạn đi tìm nàng như tối qua, như vậy quá mất mặt, hắn đành buồn bực đi đi lại lại trong thư phòng, tiếp tục cho người tìm kiếm. Phủ thế tử không xa hoa nhưng cũng không nhỏ, tối qua là do ý trời nên hắn mới gặp Thanh Thu bên thuỷ tạ. Chỉ có điều ông trời đã có ý giúp hắn, sao sau đó lại làm gián đoạn chuyện tốt của hắn chứ?
Thanh Thư đưa theo một người vội vã vào cầu kiến, thì ra là một quản gia ở quận vương phủ, lần này ông đến chuyển lời của quận vương. Chuyện đoàn sứ giả Bắc Vu gặp thích khách tối qua đã đến tai quận vương, nghĩ đến việc con trai mình có tham gia vào quá trình đàm phán, lo lắng vô cùng, mới cho người tới mời hắn về phủ một chuyến. Chẳng mấy khi người cha nhàn tản của hắn mới nhớ hắn đến mức này, Vệ Minh đột nhiên nghĩ ra vừa rồi Hồng Ngọc cũng nói quận vương phi có mời. Hai người đó, một vì việc công, một vì hôn sự của hắn, không hẹn mà cùng gọi Vệ Minh hồi phủ.
Điều mà quận vương phi muốn là Vệ Minh sớm thành thân với Linh Ngọc, chủ ý này quá hoang đường. Hắn không muốn nghe theo, hắn và Linh Ngọc từ nhỏ không lớn lên cùng nhau, giữa họ vô cùng xa lạ. Lần này gọi Vệ Minh về chắc chắn vì việc của Thanh Thu, xem ra từ nay về sau, bao gồm cả chuyện xảy ra hôm qua, mọi động tĩnh giữa hắn và nàng, bên phủ quận vương đều biết hết. Cũng tốt, đi xem họ phản ứng ra sao. Việc cần gấp trước mắt bây giờ là giải quyết việc đàm phán hoà bình.
Sau khi cho quản gia bên quận vương phủ về, Vệ Minh chuẩn bị thay y phục đến phủ Kinh Đô, kiểm tra xem việc điều tra án có manh mối gì không. Đến này hắn không dám khẳng định thích khách có liên quan tới Nam Vu hay không.
Quản gia Thanh Thư vội vàng ngăn hắn lại, nói: “Thế tử đừng cuống, người mới ở ngoài về, dù vội tới đây cũng phải dùng cơm đã, nô tài cho người của thiện phòng đi chuẩn bị