Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mua Dây Buộc Mình

Mua Dây Buộc Mình

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2145 lượt.

đã từng chơi, kết quả là bản thân mình bị kéo vào. Mọi người chỉ coi như là xem một vở kịch, cười rồi thôi.
Chỉ là khi đối tượng đổi thành Hòa Hòa, mức độ cảm thông được nâng cao lên một chút. Anh rất hài lòng bây giờ Hòa Hòa đang nỗ lực cố gắng tự mình chữa lành vết thương để trở lại trạng thái cũ, tuy rằng trông rất kém bản lĩnh.
Nhưng cái tên con trai trong truyền thuyết ấy lại tự động xuất hiện trước mặt anh.
Lúc anh đang đọc sách trong phòng bảo mẫu nói với anh: “Có một anh chàng, nói là bạn của Hòa Hòa, thuận đường qua đây thăm cô ấy. Nhưng điện thoại Hòa Hòa không mang theo, không liên lạc được.” Bảo mẫu đưa cho Trịnh Hài chiếc điện thoại mà Hòa Hòa quên đem theo đó.
Trịnh Hài rất không biết điều kiểm tra một lát danh sách cuộc gọi nhỡ, ngoài số đó ra, mấy số còn lại đều là số cố định, số công cộng. Anh lập tức đoán ra người đó là ai, bỗng nhiên có hứng thú.
Do đó anh chàng ấy rất vinh hạnh được Trịnh Hài tiếp kiến.
Một nam sinh rất sáng sủa, thật ra chỉ nhỏ hơn Trịnh Hài 2,3 tuổi. Nhưng học sinh đại học năm ba so với người của xã hội đã tốt nghiệp đại học 1 năm, cái khoảng cách đó lại gấp biết bao nhiêu lần cái khoảng cách 2,3 tuổi.
Trịnh Hài hẹn nam sinh đó đến quán trà gần đấy, uy hiếp kèm theo cám dỗ, thành thạo giải quyết xong cậu ta.
Nam sinh đó không phải là dễ đối phó, cho nên thủ đoạn của Trịnh Hài thật ra cũng chẳng vẻ vang gì, có cái kiểu của lớn ép bé, khí thế mạnh ức hiếp người, sau này anh thỉnh thoảng nghĩ lại, lúc đó bản thân mình quả thật không phù hợp với đạo nghĩ giang hồ là mấy.
Bởi vì anh vừa nhìn đã không rất không thích nam sinh này, nghe cậu ta nói câu đầu tiên lại càng không thích hơn. Trực giác của anh mách bảo người con trai này không hợp với Tiêu Hòa Hòa. Nếu Hòa Hòa đã đấu tranh rất khổ sở như vậy rồi, người con trai này lại xuất hiệu nhất định sẽ khiến những nỗ lực của cô ấy tuột dốc không ít, vậy để anh đến giúp cô một tay được rồi.
Buổi trưa có mấy người bạn đại học đến đây, anh mời họ đi ăn cơm. Đúng lúc Hòa Hòa quay về, do đó anh cũng đưa cô đi cùng.
Hòa Hòa từ trước đến nay luôn đáng yêu ngoan ngoãn, rất được người khác yêu quý, chỉ là lúc bữa cơm sắp đến hồi kết liền nói ra ngoài gọi điện thoại, sau đó một đi không trở về, rất lâu sau liền nhắn một tin nhắn, nói cô có chút việc.
Truy tìm căn nguyên, hôm đó Trịnh Hài quả thật là quá nhàn rỗi, anh lại ra về rất sớm, sau đó lái xe đi tìm Hòa Hòa.
Không ngoài dự liệu của anh, Hòa Hòa nhìn thấy cuộc gọi đến của Sầm Thế, quyết định phải đi gặp mặt Sầm Thế. Mà sự phán đoán của anh lại chuẩn như thế, rất ung dung liền kịp tìm thấy Hòa Hòa trước khi cô gặp Sầm Thế.
Trước đây thật ra Trịnh Hài luôn coi những lần thất tình của Hòa Hòa là một chuyện bình thường, cảm thấy là việc nhỏ có mức độ nghiêm trọng chẳng khác gì việc trước đây cô thi không đạt hay là không được chọn vào đội cổ vũ. Nhưng lại đã gặp qua Sầm Thế, đã nhận dịnh Sầm Thế đó chắc chắn không phải là anh chàng của Hòa Hòa, lần này Hòa Hòa đi nhất định là không có việc tốt, anh liền hạ quyết tâm phải ngăn cản đến cùng. Trịnh Hài thành công khiến Hòa Hòa không đi gặp Sầm Thế.
Phương pháp của anh thật ra rất đơn giản. Phương pháp của người lớn đối phó với trẻ con thông thường đều không khó, dỗ dành kèm theo dọa dẫm. Sau khi anh nói đạo lý của sự việc, rất bình tĩnh nói: “Hòa Hòa, em có thể lựa chọn. Nếu hôm nay em hạ quyết tâm muốn đi gặp cậu ta, vậy sau này anh không quen biết em nữa.”
Trịnh Hài đánh cược một ván vô vị với bản thân mình. Thật ra Tiêu Hòa Hòa cho dù có đi gặp Sầm Thế thật, anh cũng không thể thật sự không để ý đến cô nữa, nhiều nhất bản thân anh mất mặt mà thôi.
Nhưng Hòa Hòa quả thật từ nhỏ đã chưa từng khiến anh thất vọng bao giờ. Cô cúi đầu, bàn tay cầm điện thoại run lên, nhưng yên lặng ngồi đó, không hề có ý định mở cửa xe chạy ra, cho đến tận lúc ở nơi xa truyền đến tiếng tàu nhỏ neo, mà điện thoại của Hòa Hòa đông thời cũng kêu lên tín hiệu tin nhắn ì ì, cô cuối cùng không kìm được khóc lên. Hòa Hòa chỉ khóc mấy giây, liền mắt đỏ hoe ngẩng đầu nhìn Trịnh Hài, trong mắt còn có giọt nước mắt trong veo. Cô nói: “Anh đâu phải cha em, anh quản em kết bạn với ai chứ, anh quản em có bị lừa hay không hả. Cho dù em bị người khác ức hiếp đến chết, đó cũng là một thể nghiệm mới, vẫn tốt hơn anh coi em là con rối giật dây không có đầu óc. Em ghét anh, ghét anh, ghét anh!” Cô hét lớn mấy câu liền mở cửa xe chạy ra ngoài không thèm quay đầu lại.
Trịnh Hài nhìn cái bóng nhỏ bé yếu ớt đến mức không chịu nổi gió của cô đó, cười một lát, lắc lắc đầu, từ bỏ ý định đuổi theo cô.
Ghét anh?
Lần đầu tiên anh phát hiện hóa ra Hòa Hòa cũng tính khí, hơn nữa lúc nóng tính liền làm loạn lên như một đứa trẻ.
Trịnh Hài luôn cảm thấy trong tính cách Tiêu Hòa Hòa thiếu chút mạnh mẽ, quá yếu đuối, giống như là mẹ anh vậy, mà không phải là giống mẹ của bản thân Hòa Hòa, cho nên anh luôn muốn giúp cô quyết định cái này cái kia, tránh khỏi việc cô bị ức hiếp, tránh khỏi việc cô đi đường vòng, mà cô cũng rất ít khi


80s toys - Atari. I still have