Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342143
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2143 lượt.
đầu chọn trường học cô khăng khăng làm theo ý mình, mà không nghe theo lời ý của người lớn là đến trường mà mẹ cô dạy, hoặc là đến trường nơi Trịnh Hài ở, không thèm để ý đến Trịnh Hài đã liên hệ giúp cô, Trịnh Hài chỉ là lạnh lùng cười, nói cô giống như là chơi trò chơi nhún nhảy trên giường trong chốc lát liền đến một hoàn cảnh xa lạ, nhất định muốn gặp vài chuyện khiến cho lấm lem mặt mày.
Cho nên ở trường Hòa Hòa luôn rất cẩn thân, an thân an phận, nỗ lực học tập, đối xử tốt với người khác, quyết không gây chuyện thị phi. Cô không muốn là học sinh mẫu mực, cô chỉ là không muốn bị Trịnh Hài chê cười.
Nhưng lần này, cô quá khiến anh chê cười rồi. Trước đây anh luôn đánh giá cô, ngây thơ trẻ con, tự cho rằng mình thông minh, không biết phân biết trái phải…….tất cả đều đạt được chứng nhận.
Chắc khi Trịnh Hài vừa xử lý Sầm Thế, sẽ vừa vui mừng trong lòng.
Sau này, lúc bạn của Hòa Hòa vì thất tình mà khóc lóc thừa sống thiếu chết, Hòa Hòa chỉ lặng lẽ làm người nghe. Bởi vì cô hiểu sâu sắc rằng, con người vì thất tình mà khóc lóc, không nhất định là vì mất đi tình yêu mà buồn bã, mà đa phần là vì lòng tự trọng bị tổn thương nên phiền muộn thôi.
Nhưng Tiêu Hòa Hòa trong khi chưa qua sinh nhật 18 được mấy ngày không hề nghĩ thông chuyện đời như vậy, lúc đó cô quyết tâm nói với Sầm Thế: “Anh đợi em, em có lời muốn nói với anh.”
Thật ra Hòa Hòa cũng không biết là rốt cuộc cô muốn nói gì với Sầm Thế, có gì đáng để nói. Cô chỉ cảm thấy, cô kém cỏi đi gặp Sầm Thế nhất định sẽ khiến Trịnh Hài phẫn nộ, còn mục đích của cô chỉ là hy vọng anh tức giận.
Nhưng trước mặt Trịnh Hài, cô vĩnh viễn chỉ là Tôn Hầu Tử trong bàn tay phật, cuối cùng cô cũng không gặp được Sầm Thế, do đó sau khi Hòa Hòa tức giận với Trịnh Hài một trận rất bất thường liền bỏ chạy đi.
Hòa Hòa đi loang quanh bên đường nghĩ lại, cảm thấy bản thân mình đã hơi quá với Trịnh Hài. Anh là vì muốn tốt cho cô, mà bản thân cô lại thật sự coi anh là anh trai mà nhõng nhẽo trẻ con, cô cũng khó tránh khỏi hơi hối hận. Nhưng cô hễ nghĩ đến cái bộ dàng cười đắc ý đó của Trịnh Hài, dường như rất vui khi xem cái trò hề của cô vậy, khiến cô không còn mặt mũi nào nữa, cô lại cảm thấy bản thân mình làm loạn lên rất thoải mái.
Hòa Hòa trong lòng trống rỗng đi một tiếng đồng hồ trên phố. Trịnh Hài không gọi điện cho cô, cô không có đường lùi, lại không có cách nào về nhà, liền không chịu được sự cô đơn gọi điện cho mấy người bạn cấp 3 rất thích chơi đùa đó, hẹn họ tụ tập.
Họ đến phòng game chơi game cả buổi chiều, vô cùng điên cuồng, buổi tối đi ăn đồ nướng, uống bia, lại đi đến KTV hát kara, vừa hát vừa uống rượu, hát đến mức khàn cả cổ, uống đến mức trời đất quay cuồng.
Bởi vì luôn ở trong hoàn cảnh ồn ào, ngay cả sau này Trịnh Hài gọi điện cho cô, cô cũng không nghe thấy.
Hòa Hòa đã rất say, tuy cô có thể giả vờ rất tỉnh táo.
Đây cũng là điều Trịnh Hài dạy cô. Trịnh Hài nói: Cho dù em có thật sự say đến mức quên bản thân mình là ai, cũng nhất định không được để cho người khác thấy em say. Con gái say không đẹp, quan trọng hơn đó là, con gái say để người khác nhìn thấy, sẽ bị ức hiếp.
Kế hoạch của cô là quay lại căn phòng trước đây sống với mẹ, tuy có thể bụi bặm bám đầy, nhưng cũng tốt hơn là lang bạt đầu đường. Nhưng cô cũng không hiểu vì sao lúc taxi dừng lại, ngẩng mắt lên nhìn vẫn là biệt thự của nhà Trịnh Hài, mấy năm gần đây là nơi cô sống còn nhiều hơn cả Trịnh Hài.
Nhưng Tiêu Hòa Hòa thật sự không còn sức để mà dày vò thêm một lần nữa, cái mục đích ban đầu của cô cách xa nơi này cả nửa thành phố, Hòa Hòa không thể đảm bảo bản thân mình có thể giả vờ tỉnh táo đên bao giờ.
Cô nhìn nhìn điện thoại đã quá 12h, mọi người chắc đều đã ngủ, cô cố gắng mở của, chân tay rón rén đi qua nhà của con chó, lại mở của nhà lớn.
Hòa Hòa váng đầu chóng mặt dựa vào cầu thang nghỉ một lúc, quyết định cố gắng chống đỡ về đến phòng mình. Đôi giày xăng đan giẫm trên nền cầu thang có tiếng vọng lại lóc cóc, Hòa Hòa cởi giày ra đi chân không từng bước.
Lúc cuối cùng cô đã đi đến bậc thang cuối cùng, đã có thể nhìn thấy ánh sáng thắng lợi, đèn trên đầu cô bỗng nhiên sáng lên, Trịnh Hài đang ngồi trên chiếc ghế ở thềm cửa, lạnh lùng nhìn cô.
Sau này Hòa Hòa cũng không nhớ rõ là cô cãi nhau với Trịnh Hài cái gì. Bình thường cô không dám đối đầu với anh như thế, anh nói một câu cô liền trả một câu, hơn nữa rất không khách khí. Mà Trịnh Hài cũng không bình thường, anh xưa này tiết kiệm lời như ngọc, chỉ nói đến một mức nào đó, nếu biểu hiện của cô không phục, anh cũng chỉ liếc nhìn cô lành lạnh, khiến cô không chiến mà bại.
Nhưng hôm đó hình như họ luôn tranh luận, tóm lại tất cả đều không bình thường. Hòa Hòa nhớ rõ nhất một câu Trịnh Hài nói: “Tiêu Hòa Hòa em khiến người khác quá thất vọng.” Anh chưa từng nói như vậy bao giờ, trước đây anh chỉ nói: Hòa Hòa em là đồ ngốc. Hoặc là: Hòa Hòa em là cô gái ngu ngốc.
Còn Tiêu Hòa Hòa sau đó trèo lên tay vịn cầu thang dọa Trịnh Hài: “Anh ép em nữa em sẽ nhảy xuống từ đây.”
Tầng 2 kh