Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342142
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2142 lượt.
từng phút của mình, tham gia lớp học tập, làm tình nguyện viên, nỗ lực quên đi những việc khiến bản thân mình không vui vẻ.
Đều trách cái tết nghệ thuật vớ vẩn ở học viện nghệ thuật vào học kỳ 2 năm thứ nhất đại học.
Tiêu Hòa Hòa vốn là người gọn gàng thoải mái, dịu dàng ngọt ngào, càng nhìn kỹ càng thấy dễ chịu, nhưng đặt vào trong đám nữ sinh rất khó có thể vừa nhìn là nhận ra ngay được, đặc biệt là ở học viện nghệ thuật nổi tiếng là nơi sản sinh ra những nhân vật đặc biệt lạ thường, cô âm thầm lặng lẽ, nhất quyết ít xuất đầu lộ diện, hoạt động đoàn thể cũng chỉ làm nhân viên phục vụ bên trong, bố trí vị trí, thiết kế phông nền, vô cùng không xuất chúng.
Buổi biểu diễn của tết nghệ thuật đó chấn động cả trường đại học, không phải vì đặc sắc ưu tú bao nhiêu, mà là vì những tiết mục đó quá vượt mức quy định kỳ dị, hậu hiện đại, quá bạo lực quá đẫm máu, vô cùng kích thích thần kinh của người xem. Sau khi biểu diễn kết thúc, trang chủ của BBS trường rải rác đầy các bài viết công kích: Biểu diễn của học viện nghệ thuật làm ô nhiễm nghiêm trọng đến quan niệm thẩm mỹ bình thường của con người chúng ta. Những ví dụ như thế này, hưởng ứng của mọi người.
Tiêu Hòa Hòa không phải là người nóng tính, nhưng cô có lòng tự trọng. Cô không khóc cũng không làm loạn lên, chỉ là tát anh một cái, sau đó từ chối nghe tất cả những lời giải thích của anh.
Lúc đó đã sắp thi, Sầm Thế tìm cô mấy lần đều bị từ chối, cũng nản lòng dần.
Vốn chỉ là một trò cười, kéo căng ra sẽ càng vô nghĩa. Hòa Hòa cũng không khóc lóc kể lể với bất cứ ai, cũng không viết ra tâm trạng vào nhật ký, cô dùng cách thức của bản thân mình để chữa lành vết thương, lặng lẽ, bận rộn, thử nhanh chóng quên đi cái gọi là tình đầu đó. Chỉ là thỉnh thoảng nghĩ đến quãng thời gian cùng nhau chơi đùa của cô và Sầm Thế, không tránh khỏi thẫn thờ một lát, cảm thấy cuộc sống như một giấc mơ.
Hòa Hòa thi được thành tích không tồi, sau đó đón mùa hè đầu tiên của đại học.
Lẽ ra cô nên về với mẹ ở thành phố B. Mẹ cô làm giáo viên ở trường đại học, có kỳ nghỉ dài. Nhưng cái mùa hè đó, mẹ đem theo một đoàn học sinh đến phía nam khảo sát. Còn mẹ Trịnh Hài dì Sảng Nhu, vì nguyên nhân sức khỏe, đặc biệt không thể thích ứng được với khí hậu hai mùa đông hè của thành phố B, nên vẫn ở lại thành phố cũ. Tiêu Hòa Hòa vui vẻ ở cùng bà qua mùa hè.
Bởi vì mẹ cô với ánh mắt sắc bén nhất định sẽ phát hiện ra sự không bình thường của cô, lại nhất định sẽ không hỏi nhiều, chỉ quét quanh cô giống như là dụng cụ thí nghiệm hóa học tinh vi nhất, khiến cô cảm thấy hổ thẹn như là phạm nhân vậy. Còn dì Sảng Nhu tính cách dịu dàng xưa nay chỉ hỏi han ân cần, nhưng quyết không đi thăm dò ước đoán nội tâm của cô, cho cô sự tôn trọng lớn nhất.
Sau này sức khỏe của bác Trịnh không được tốt, dì Sảng Nhu cũng rời đi, trước khi đi dặn lên dặn xuống không cho phép cô về nhà của mình sống, do đó cô vẫn ở lại nhà Trịnh Hài, làm bạn cùng với người bảo mẫu già, cho đến tận lúc Trịnh Hài quay lại.
Lúc cô lên đại học Trịnh Hài đã đi làm một đợt, không có kỳ nghỉ dài, chỉ là cuối tuần thỉnh thoảng về thăm mẹ anh. Cô và anh, cơ hội gặp mặt đã rất ít.
Nhưng Trịnh Hài đối xử với cô cũng chẳng khác gì mấy so với trước đây, anh vẫn coi cô là trẻ con, dẫn cô đi chơi, mua cho cô đồ chơi và đồ ăn vặt, thấy cô làm tóc xoăn cứ chau mày. Chỉ là hơi kinh ngạc khi phát hiện ra cô đã cao đến tai anh.
Hòa Hòa là đứa trẻ lớn muộn, lúc Trịnh Hài tốt nghiệp đại học, Hòa Hòa vẫn còn chưa đến vai anh.
Sau đó chính là ngày hôm đó, buổi trưa Trịnh Hài đưa cô đi ăn cơm, gặp mấy người bạn học cũ của anh, những người đó sớm đã không còn là sinh viên nữa, một dáng vẻ nhân tài xã hội, nói những thứ đối với cô mà nói là quá sâu xa, cô không hứng thú. Nhưng mùi vị thức ăn rất ngon, cô cắm đầu chuyên tâm ăn từng miếng, nếu phát hiện ra có người nhín cô, liền mỉm cười thân thiện với đối phương.
Cô ngồi bên cạnh Trịnh Hài, một bên còn lại là một anh họ Thời, thời trong thời gian, một họ rất kỳ lạ. Lúc anh phát hiện cô đặc biệt có hứng thú với một món ăn nào đó trên bàn nhưng lại ngại ăn quá nhiều, sẽ đưa món đó đến trước mặt mình, sau đó gắp đầy vào đĩa trước mặt Hòa Hòa.
Sau đó Hòa Hòa phát hiện ra cuộc gọi nhỡ. Ngoài Sầm Thế ra, còn có số lạ trong thành phố.
Cô biết Sầm Thế đặc biệt đến đây, liền gọi lại.
Sầm Thế nói: “Anh đến để xin lỗi em. Nhưng anh đồng ý với anh trai em, không gặp em nữa. Cho nên, Hòa Hòa, chúc em hạnh phúc.”
Câu nói đó của Sầm Thế khiến vết thương đã dần dần lành đó của Hòa Hòa lại bị rách ra một lần nữa.
Nếu Sầm Thế vốn dĩ không đến, cô cũng sẽ không để ý. Nhưng bây giờ anh đã đến, lại một lần nữa vì lý do nào đó mà dễ dàng bỏ rơi cô, bất kể là lý do gì.
Nhưng so với việc cô lại bị trêu đùa thêm một lần nữa này, điều khiến cô càng đau lòng và bối rối đó là, Trịnh Hài lại biết chuyện này.
Cô luôn lớn lên dưới cái bóng của Trịnh Hài, cô luôn bị Trịnh Hài coi như là trẻ con, cho nên cô luôn muốn chứng minh cho anh thấy, bản thân mình đã trưởng thành.
Lúc