Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342116
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2116 lượt.
biệt đưa cho bác một phương thuốc dân gian, bảo bác tham khảo dùng xem. Hôm nay lúc con bé gọi điện đến, đúng lúc cha cháu cũng ở đó, sau khi biết được là điện thoại của Hòa Hòa, liền nghe điện thoại, nói với con bé rất lâu. Cha cháu thật sự rất thích Hòa Hòa.”
Trịnh Hài biết Hòa Hòa thường liên lạc với bác sỹ Tôn, bởi vì bác sỹ Tôn và mẹ của Hòa Hòa là hàng xóm, mẹ Hòa Hòa xưa nay chỉ báo tin mừng không báo tin buồn, cho nên rất nhiều tình hình gần đây, Hòa Hòa ngược lại đều biết được thông qua bác Tôn.
Nhưng Hòa Hòa luôn chọn lúc bác sỹ Tôn không ở bên cạnh cha để gọi điện thoại, bởi vì từ nhỏ đến lớn Hòa Hòa luôn hơi kinh sợ cha anh. Có một lần Hòa Hòa đã từng nói, cô gặp mặt cha anh, luôn có cảm giác đi gặp người hỏi phóng vấn vậy, khiến cô không kìm được mà lo lắng.
Cho nên cô rất rõ ràng lúc nào bác sỹ Tôn ở bên cạnh cha anh, lúc nào lại hành động một mình.
Mà cha anh từ nhỏ lại rất thích cô. Khi cô còn nhỏ, lúc cha anh thấy cô luôn trêu cô nhảy múa, dỗ dành đọc truyện cho cô, sau khi cô lớn lên, lần nào gặp cô, cũng đều ân cần hỏi han cô rất nhiều chuyện.
Cho nên hôm nay Hòa Hòa cố ý chọn lúc cha đang ở bên cạnh bác sỹ Tôn để mà gọi điện tới.
Anh không biết rằng Hòa Hòa bình thường giống như một chú thỏ trắng nhỏ từ lúc nào lại trở nên biết dùng thủ đoạn như thế.
Bác sỹ Tôn lại cười nói trong điện thoại: “Dương Úy Kỳ đó là một cô gái rất tốt, trước đây bác từng gặp mặt mấy lần, có tri thức hiểu lễ nghĩa, không lập dị. Hơn nữa, nhà con bé và nhà cháu có nguồn gốc rất sâu. Ông nội con bé là cấp trên cũ của cha cháu, bác là đồng nghiệp cũ của cha cháu, nhà họ Dương và bên chú cháu lại là bạn hợp tác nhiều năm. Trước đây chưa từng thấy cháu nghiêm túc kết bạn gái, còn lo lắng cháu đại khái với vấn đề hôn nhân đại sự, bây giờ xem ra bác lo lắng là thừa rồi. Ngay cả cha cháu hôm nay cũng nói, cháu là đứa trẻ biết chừng mực. Cháu từ nhỏ đến lớn chưa nhận được mấy câu khen của cha phải không, muốn khiến ông ấy khen người khác không dễ đâu.”
Trịnh Hài ấn nhẹ trán, mạch máu của anh lại bắt đều giật lên nhè nhẹ, mỗi lần giật một lát đầu anh lại dường như bị co lại.
Bác sỹ Tôn lại nói: “A Hài, sự nghiệp và tình yêu của chau thuận buồn xuôi gió, sao vẫn còn đi căn thiệp vào chuyện yêu đương của người ta hả?”
Trịnh Hài hơi chau mà: “Bác có ý gì…..”
“Ha ha, hôm nay hỏi đến việc Hòa Hòa có bạn trai không, Hòa Hòa e a lúc lâu nói cháu không thích bạn trai con bé, làm chúng ta cười mãi. Cháu như thế là làm cái gì hả?”
Rất lâu sau khi kết thúc cuộc gọi đó, Trịnh Hài vẫn cầm ống nghe, cho đến tận lúc âm thanh báo bận tít tít vang lên, mới ý thức được bản thân mình vẫn chưa dập điện thoại.
Trong đầu Trịnh Hài vang lên câu nói cuối cùng đó của bác sỹ Tôn: “Hòa Hòa nói, rất muốn về sống với mẹ.”
Trịnh Hài không có lập trường cũng không có cách nào ngăn cản Hòa Hòa về bên cạnh mẹ cô, cho nên anh chỉ có thể giống như là đang đợi báo cáo điều tra, hoặc là nói giống như là đang đợi phán xử vậy, đợi Hòa Hòa đến thông báo với anh: Cô phải ra đi.
Cảm giác bỗng nhiên mất đi quyền chủ động không hề dễ chịu, Trịnh Hài cảm thấy quá bất lực.
Nhưng thông báo cho anh không phải là Hòa Hòa, mà là sếp của Hòa Hòa Tào Miêu Miêu. Chỉ có một ngày sau đó.
Tào Miêu Miêu nói: “Hòa Hòa xin nghỉ dài ngày, tôi phê chuẩn rồi. Nhà cô ấy có việc gì sao? Hay là anh quản lý quá đà, khiến cô ấy sợ quá chạy mất.”
Trái tim Trịnh Hài co lại. Anh hỏi: “Cô ấy bắt đầu xin nghỉ từ bao giờ? Nghỉ bao lâu?”
Tào Miêu Miêu nói: “Bắt đầu từ hôm qua, 3 tháng.”
Trịnh Hài đè nén hơi thở cố gắng hết sức bình tĩnh hỏi: “Lý do cô ấy xin nghỉ là gì?”
“Hòa Hòa nói, gần đây sức khỏe của mẹ cô ấy không được tốt, cô ấy muốn về nhà ở với bà. Còn nữa, bạn trai trước đây của cô ấy khoảng thời gian này cũng ở bên đó. Hòa Hòa nhà anh luôn rất ngoan, yêu cầu của cô ấy xưa nay tôi không thể từ chối, huống hồ những công việc trong tay cô ấy đến hôm qua đã hoàn toàn kết thúc.
Trịnh Hài phát hiện bản thân mình càng ngày càng đánh giá thấp khả năng hành động của Hòa Hòa.
Cuối cùng anh gọi điện thoại. Anh hỏi Hòa Hòa: “Em định sau khi trốn đến đích rồi mới thông báo cho anh?”
Hòa Hòa nói thấp giọng: “Rất lâu rồi em không nghỉ phép. Em chỉ là muốn về nhà thăm mẹ, cũng chỉ có mấy tiếng đồng hồ đi đường. Nếu em thật sự muốn trốn, em sẽ trốn đến nơi anh cũng không thể tìm được em.”
Câu nói “về nhà” đó của cô đỗng nhiên khiến Trịnh Hài đau lòng. Từ trước đến nay, Trịnh Hài chưa từng coi thành phố đó là “nhà”, đó chỉ là nơi cha làm việc, là trung tâm chính trị của tỉnh này. Anh, mẹ của anh, còn cả Hòa Hòa, họ đều lớn lên ở đây, sau đó đi học, ra nước ngoài, cuối cùng lại về đây.
Trong lòng anh, cái thành phố này mới là nhà của anh và Hòa Hòa, tuy anh ở thành phố này chỗ nào cũng có nhà, hơn nữa anh và Hòa Hòa một tháng cũng chẳng gặp nhau mấy lần, nhưng anh luôn cảm thấy, cho dù mẹ không còn nữa, nhưng nhà ở thành phố này vẫn còn tồn tại.
Anh chưa từng nghĩ, nhà trong lòng của Hòa Hòa, và trong lòng anh, lại không