Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.
nửa đêm cũng hát nhạc đoạn trường ở hành lang. Thằng em khóa dưới của chúng ta đó, cũng là cao thủ tình trường đấy, cho nên nói, nha đầu này rất ghê gớm đấy.”
Sầm Thế nói: “Nói lung tung vừa thôi, rõ ràng chính là dáng vẻ một tờ giấy trắng chưa yêu bao giờ.”
“Xời!” Một đám người xuỵt anh.Thế là một vụ đánh cược quái đản trong chốc lát được thành lập.
Khi lần thứ 2 Tiêu Hòa Hòa chân tay lóng ngóng lăn bóng về phía họ, Sầm Thế chủ động nhặt bóng lên đưa cho cô: “Tư thế của em không đúng, có cố hơn nữa cũng vô dụng. Để anh dạy em.”
Lúc đó không hề để ý đến cái vụ đánh cược đó. Hòa Hòa lúc bình thường, không nũng nịu lắm, không giận dỗi, nhưng rất dịu dàng, anh ở bên cạnh cô rất vui vẻ.
Sau này thật ra là anh bị đá, nhưng cũng không để ý mấy. Lúc đó quá trẻ, cho rằng nghìn vàng đổ đi rồi cũng có thể nhặt lại được, cái gì cũng không quan trọng. Anh đã từng thử vãn hồi, nhưng không thành công, do đó cũng không buồn phiền nữa.
Cho đến nhiều năm sau, khi anh ngẫu nhiên gặp lại cô, anh mới nhận thức được, hóa ra sự hối tiếc của bản thân mình lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng, chỉ là chưa từng chấp nhận suy nghĩ mà thôi.
Tính khí Hòa Hòa anh không phải là hoàn toàn hiều rõ. Nhưng anh có thể rất tự tin nói rằng, thật ra anh hiểu Hòa Hòa hơn Trịnh Hài. Cho nên trước khi anh rời đi thuận miệng nói với Hòa Hòa một câu “Có việc thì tìm anh”, nhưng đó hoàn toàn chỉ là lời nói suông, anh vốn dĩ không hy vọng Hòa Hòa thật sự sẽ tìm đến anh.
Tính cách Hòa Hòa rất bướng, một khi cô đã quyết định mục tiêu, người khác bất luận thế nào cũng không có cách nào thay đổi được. Cô đã không coi trọng anh, vậy cô vốn dĩ không thể tìm anh giúp đỡ, huống hồ cô có một người anh trai thần thông quảng đại không có gì là không thể.
Cho nên ngày hôm trước khi Hòa Hòa gọi điện cho anh nói: “Sầm Thế, anh chấp nhận giúp em một việc không?” Anh vô cùng bất ngờ.
Mấy phút sau, đoàn người lại ít dần đi, nhưng vẫn không thấy Hòa Hòa. Lại mấy phút sau nữa, dòng người lại bắt đầu đông đúc, chắc là chuyến tiếp theo.
Sầm Thê bắt đầu gọi điện cho Hòa Hòa, muốn hỏi cô có phải là tàu bị muộn không. Tiếng chuông ở đầu bên kia vang lên từng hồi từng hồi, nhưng vẫn không có người nghe máy.
Anh quyết định đi xem tình hình tàu đến, đúng lúc đó Hòa Hòa gọi điện lại.
Cô vẫn đang trên tàu, toa tàu không yên tĩnh lắm, có tiếng tàu chạy, có tiếng trẻ con khóc và đùa nghịch.
Hòa Hòa nói: “Em nhầm thời gian, cho nên đi chuyến tàu sau.”
Sầm Thế cuối cùng mới yên tâm.
Lúc Hòa Hòa đi ra khỏi cửa chỉ cúi thấp đầu đi, đi đến trước xe anh vẫn chưa phát hiện ra anh.
Sầm Thế bấm còi bíp bíp, làm Hòa Hòa giật bắn mình. Cuối cùng cô mới phát hiện ra sự tồn tại của anh, mở cửa xe ra ngồi vào.
Cô chỉ đem một chiếc túi xách rất lớn, nhét đầy lên phồng phồng, nhưng cũng chẳng khác gì lúc bình thường.
Sầm Thế nghi hoặc: “Có phải là em bỏ quên đồ trên tàu rồi không?”
Hòa Hòa nói: “Không. Chỉ có thế này thôi, em không đem gì cả.”
“Không phải là nói sẽ ở một thời gian dài sao?”
“Vốn dĩ cũng chẳng cần gì. Hơn nữa đều có thể mua được.”
Sầm Thế cười: “Có phải là em lại vướng phải vụ nào cho nên cao chạy xa bay không?”
Anh vô tình nói vậy lại nói đúng chuyện trong lòng của Hòa Hòa, cô trừng mắt nhìn anh. Sầm Thế không thèm để ý.
Xe lái rất ổn định. Hòa Hòa nói: “Anh đi sai hướng rồi.”
Sầm Thế nói: “Ăn cơm. Em vẫn chưa ăn trưa phải không?”
Hòa Hòa nói: “Em không đói, em muốn về nhà thăm mẹ trước.”
“Coi như là đi cùng anh vậy. Hơn nữa, bây giờ, bác gái chắc vẫn còn đang làm việc. Ăn cơm xong anh đưa em về nhà, nhân tiện chào bác gái luôn.”
Hòa Hòa cảnh giác hỏi: “Anh muốn làm gì?”
Sầm Thế nói: “Cái gì “làm gì” chứ? Chúng ta bây giờ không phải là “người yêu” sao? Anh đến chào hỏi bác gái cũng là chuyện đương nhiên.”
Hòa Hòa chau mày: “Thật ra em chỉ là đang lợi dụng anh mà thôi, để tránh khỏi bị người lớn xắp sếp cho em đi coi mắt.”
Sầm Thế cười đau khổ: “Ngày hôm trước em đã nói rồi, anh sẽ không hiểu lầm đâu. Cho nên em thật sự không cần nhấn mạnh thêm lần nữa để làm tổn thương lòng tự trọng của anh.”
Hòa Hòa áy náy: “Cho nên anh không cần quá nhập vai, giả vờ chút là được.”
Sầm Thế cười: “Đạo đức nghề nghiệp của anh rất tốt, cho dù là công việc tạm thời, anh cũng đảm bảo làm hết sức mình.”
Anh trêu cho Hòa Hòa cười cười, sau đó đưa cô vào một nhà hàng gà đồi.
Hòa Hòa nói: “Em không ăn thịt, nhiều dầu mỡ lắm.”
Sầm Thế nói: “Bổ sung một chút đi. Trông em gầy hơn nhiều so với đợt trước khi anh đi. Khí sắc cũng không tốt.”
Ăn cơm xong, Hòa Hòa lấy ra mấy tờ giấy đưa cho Sầm Thế: “Anh xem một lát đi, không có vấn đề gì chứ, chúng ta ký tên nhé.”
Sầm Thế nói: “Đây là cái gì? Thỏa thuận kết hôn?”
Hòa Hòa trừng mắt nhìn anh: “Nói ít thôi. “5 nguyên tắc chung sống hữu nghị” của hai chúng ta, chúng ta cùng nhau thống nhất một chút thì tốt hơn.”
“Chỉ có 5 điều?”
Hòa Hòa nói: “Dưới mỗi điều đều có một số nguyên tắc nhỏ.”
Sầm Thế phì cười: “Tiêu Hòa Hòa, em xem quá nhiều ph