Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mua Dây Buộc Mình

Mua Dây Buộc Mình

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342113

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.

im Hàn quốc rồi phải không.”
Hòa Hòa chế giễu lại: “Anh mới xem quá nhiều phim Hàn quốc ấy? Cả nhà anh đều xem quá nhiều phim Hàn Quốc rồi.”
Sầm Thế tiếp tục cười: “Không phải là trong phim Hàn quốc hơi động một tý liền ký mấy cái thỏa thuận vô vị này sao?”
Hòa Hòa giận dữ: “Thỏa thuận trở thành của riêng người Hàn Quốc từ khi nào vậy? Anh là con cháu của người Hàn Quốc hả? Cái gì cũng là của mấy người, ngay cả sao hỏa cũng là của mấy người!”
Sầm Thế nói: “Được rồi, anh thu lại lời vừa nói. Anh mới nói có 2 câu thôi mà, xem em nói một tràng kìa, khả năng ăn nói của em tốt như vậy từ khi nào thế. Em vẫn còn chưa qua cầu đâu đã muốn rút ván rồi hả?”
Hòa Hòa nói: “Hơ, đây là vấn đề mang tính nguyên tắc có liên quan đến lòng tự tôn dân tộc.”
Sầm Thế nói: “Được rồi anh sai rồi, anh là tội phạm dân tộc. Anh ký là được chứ gì.”
Lúc này điện thoại của Hòa Hòa reo lên mấy tiếng, cô vừa mới nghe máy chào một tiếng, điện thoại liền bị ngắt vì hết pin.
Cô tìm một lúc lâu trong cái túi xách vừa to vừa rộng của mình cũng không tìm được cục pin còn lại.
Trong túi của Hòa Hòa rất loạn, đồ đạc chen chúc vào nhau lộn xộn. Cô liếc nhìn thấy Sầm Thế đang cười trộm.
Hòa Hòa ngước mắt lên nhìn anh, Sầm Thế lập tức thu lại nụ cười, khuôn mặt tôn trọng đưa chiếc điện thoại của mình lên.
Cuộc điện thoại lúc nãy là của Tô Nhắm Nhiếm gọi đến. Hòa Hòa gọi lại, nói mấy câu đơn giản với cô ấy.
Cô cầm điện thoại đờ đẫn một lúc, nghĩ đến bản thân mình nên báo một tiếng bình an với Trịnh Hài.
Loại điện thoại của Sầm Thế giống với của cô, cô dùng rất thuận tay, soạn một tin nhắn gửi đi. Lúc cô ấn phím gửi đi, mới phát hiện ra đây không phải là điện thoại của mình, những đã không còn kịp nữa rồi.
Trước đây Sầm Thế đã phát hiện, lúc Hòa Hòa bực mình sẽ kéo nhè nhẹ dái tai mình. Anh nói: “Không nhớ được số điện thoại à? Ngốc, đổi sim điện thoại sang.”
Hòa Hòa nói: “Không cần, tránh khỏi làm lỡ công việc bình thường của anh. Lát nữa em đi mua pin khác.”
Trịnh Hài chắc là sẽ biết rằng đó là tin nhắn của cô, sự ăn ý đó của họ chắc cũng vẫn còn.
————————
Sau khi Trịnh Hài tiễn khách đi, toàn thân mệt mỏi quay lại phòng làm việc.
Anh nhìn nhìn thời gian, Hòa Hòa chắc đã đến nơi rồi. Anh gọi điện cho cô, nhắc nhở từng lần lần nói, đối phương đã tắt máy. Trong lòng Trịnh Hài hơi lạnh đi.
Sau đó anh kiểm tra cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, cuối cùng nhìn thấy tin “Em đã đến nơi an toàn”, số điện thoại lại là một số lạ, cũng không có tên.
Đó là số trong thành phố B, hơn nữa tương đối mới. Trịnh Hài đoán Hòa Hòa có lẽ để tiết kiệm tiền chuyển vùng, vừa đến bên đó liền thay sim khác, để chứng minh sự suy đoán, anh ấn số đó gọi đi.
Anh liên tiếp gọi 3 cuộc, số điện thoại đó luôn bận máy.
Anh nhẫn nại gọi thêm một lần nữa, cuối cùng có người nghe máy, là một giọng đàn ông hình như quen biết: “Alo? Ai vậy?”
Trịnh Hài thất thần trong giây lát. Cái đầu óc tinh vi như máy vi tính đó của anh nhanh chóng nhớ ra người này là ai, cho dù hơi bị lạc tiếng trong điện thoại.
Anh đang sũy nghĩ là nên nói 2 câu hay là tắt máy đi coi như gọi nhầm, nhưng dường như ông trời muốn đối đầu với anh vậy, anh nghe thấy điện thoại bên kia truyền đến giọng nói mà anh muốn nghe, rất xa xôi, không hề chân thật, nhưng anh nghe rất rõ ràng, dường như cô thu lại thành một người bé nhỏ, trốn vào một góc nào đó trong chiếc điện thoại.
Đầu bên kia của điện thoại, Sầm Thế thanh toan xong liền luôn nhận điện thoại, ít nhất là nghe 20 phút.
Hòa Hòa ngồi ở khu nghỉ đợi anh, lật hết 2 tờ tạp chí du lịch.
Cô cuối cùng không đợi nổi, sau khi Sầm Thế lại nhận một cuộc điện thoại nữa liền nói với anh: “Sầm Thế, em tự mình bắt xe về, anh cứ bận đi.” Sau đó liền muốn rời đi.
Sầm Thế che ống nghe để điện thoại ra xa mình: “Đợi anh một lát là được. Này, tính khí em càng ngày càng kỳ quái đấy.”
Hòa Hòa nói: “Em đến thời kỳ mãn kinh rồi, anh tha thứ cho em nhé.”
Sầm Thế nói: “Đây là thời kỳ mãn kinh gì chứ? Đât rõ ràng là triệu chứng của thời kỳ phản loạn thanh xuân.”
Lúc này anh mới nhớ ra hình như số điện thoại lạ lúc nãy gọi đến vẫn chưa tắt máy, do đó xin lỗi đối phương. Nhưng không biết đối phương đã tắt máy từ lúc nào, đầu dây bên kia yên lặng không một tiếng động.






Trên con đường quốc lộ rộng rãi vắng bóng người, Trịnh Hài một mình lái xe đi về phía trước.
Thời tiết rất âm u, dự báo thời tiết nói tối nay có bão.
Côn trùng bay rất thấp, trên cửa kính chắn gió của xe đi trên đường cao tốc để lại từng chút rồi lại từng chút vết tích, lúc lại có một con chuồn chuồn đập vào cửa kính, Trịnh Hài giảm tốc độ xe xuống.
Hôm nay là ngày sinh nhật của mẹ anh. Lúc còn sống mẹ thích yên tĩnh, cho nên người nhà chọn chôn cất bà ở một khu mộ ở ngoại ô yên tĩnh.
Cả đường rất ít xe, cho dù bên đường cây xanh phủ bóng, nhưng vô cùng tĩnh mịch.
Lẵng hoa đó rất đặc biệt, bên trong chiếc lẵng dài xếp đầy hoa cúc màu trắng và xanh nhạt rất thú vị,


Ring ring