Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/539 lượt.
ệp gia?
Sau sự việc Quảng Viễn đánh Anh Hạo Đông bị thương, bà Quảng tuy ngoài mặt không biểu hiện gì nhưng ngầm cố gắng để con trai ít đến Diệp gia. Sự việc lần này bắt nguồn từ Lam Tố Hinh. Nếu không phải nhìn thấy cô và Anh Hạo Đông ở cùng nhau, Quảng Viễn sẽ không kích động mà đánh Anh Hạo Đông như vậy.
Bà Quảng biết rõ sự vướng mắc giữa Diệp U Đàm, Anh Hạo Đông và con trai mình trước đây. Rắc rối đó chỉ nên xảy ra một lần, bà không hy vọng nhìn thấy con trai mình vướng vào thêm lần nào nữa. Lam Tố Hinh từng sống ở Anh gia một thời gian, lại nghe Quảng Viễn kể lại sự việc xảy ra hôm đó, tuy lời lẽ rời rạc nhưng bà Quảng có đủ kinh nghiệm để đoán ra mối quan hệ giữa Lam Tố Hinh và Anh Hạo Đông. Cứ coi như giữa hai người họ thực sự không có gì thì ít nhất bà cũng có thể nhận định cô có thiện cảm với cậu ta, nếu không đã chẳng đồng ý để cậu ta đưa về nhà. Vì thế, bà Quảng không muốn con trai thường xuyên đến Diệp gia, đặc biệt là tiếp xúc với Lam Tố Hinh. Bà lo lắng sớm muộn gì cũng có ngày sinh chuyện phiền phức. Nhưng Quảng Viễn lại không chịu nghe, mà Diệp gia cũng là chỗ bạn bè lâu năm, không thể tuyệt giao được. Bà ngầm tính toán, xem ra phải nghĩ cách giới thiệu cho Quảng Viễn một cô bạn gái thích hợp, để Quảng Viễn không còn thời gian qua lại với Diệp gia nữa.
Hai người họ rốt cuộc ai bất hạnh hơn?
Lúc còn sống, Diệp U Đàm đã không thể khiến Anh Hạo Đông yêu cô, nhưng khi cô chết lại khiến anh nhung nhớ đến vậy. Hơn nữa, có lẽ cả cuộc đời này, anh cũng không thể gạt bỏ nỗi đau tinh thần mà cô để lại cho anh.
Sắp đến Giáng sinh, khắp nơi tràn ngập không khí náo nhiệt, vui tươi.
Diệp gia cũng chuẩn bị đón Giáng Sinh nhưng Lam Tố Hinh luôn cảm thấy khuôn mặt của hai vợ chồng họ Diệp đều toát ra vẻ vô cùng bi ai. Hỏi ra mới biết, hóa ra sinh nhật của Diệp U Đàm trùng vào đêm Giáng sinh. Ngày này mọi năm, Diệp gia vui vẻ bao nhiêu thì năm nay lại bi thương bấy nhiêu.
Sau khi từ trong nhà thờ bước ra, họ không rời đi ngay mà tiếp tục ở lại quảng trường, chờ nghe người bên ca đoàn giáo hội hát thánh ca. Một lát sau, tiếng pipe organ lảnh lót từ trong nhà thờ truyền ra, dưới nền nhạc đệm, đội ca đoàn giáo hội hát vang ca khúc ‘Đêm giáng sinh’, tiếng ca thần thánh lay động lòng người. Nhóm người tập trung trên quảng trường cũng cất vang tiếng hát, phần lớn đều là con chiên, ai cũng rất mực trang nghiêm và thành kính.
Lam Tố Hinh không phải con chiên, cô không biết hát ca khúc này, cô chỉ đứng bên cạnh, yên lặng lắng nghe. Tiếng ca vang vọng khiến trái tim cô bất giác tràn ngập cảm giác an lành, bình yên.
Gần đến nửa đêm, Lam Tố Hinh mới cùng nhóm bạn rời khỏi nhà thờ. Lúc này, chỉ nghe thấy loáng thoáng tiếng ca du dương phát ra từ khu nhà thờ.
Trong truyền thuyết, đêm Giáng sinh là đêm chúa Jesus ra đời, nghe nói đêm đó, có một người chăn cừu đang trông giữ bầy cừu ở nơi hoang dã, đột nhiên nghe thấy trên trời truyền đến một âm thanh, báo cho ông ta biết Chúa Jesus sắp giáng sinh. Vì vậy, theo truyền thuyết này, trong đêm Giáng sinh, mỗi giáo hội sẽ tổ chức hát một số bài thánh ca, hoặc các con chiên tự phát sẽ tổ chức đội báo tin lành, họ sẽ đến từng hộ gia đình hát bài thánh ca ở trước cửa hoặc dưới cửa sổ, nhằm tái hiện lại việc ngày đó, thiên sứ báo tin mừng Chúa Jesus giáng sinh, đây chính là tục “báo tin lành” của đạo Thiên Chúa.
Các bạn của Lam Tố Hinh cũng nhảy chân sáo đi theo đoàn báo tin lành, cô đã đồng ý với bà Diệp sẽ về nhà sớm nên không gia nhập. Một bạn nam đề nghị đưa cô về nhưng cô đã khéo léo từ chối, vì đêm Giáng Sinh, đường phố rất đông người qua lại, cô không lo sợ mà hòa cùng dòng người. Dù gì chỗ này cũng cách nhà không còn xa.
Lúc về đến dưới tòa nhà, bước chân Lam Tố Hinh bỗng khựng lại, có chút hoài nghi, không phải cô bị hoa mắt đấy chứ? Cẩn thận nhìn lại, bóng dáng cao gầy đang đứng đó chính xác là Anh Hạo Đông. Anh yên lặng đứng đó, ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ tầng bảy của Diệp gia, vẻ mặt u sầu, hoang mang.
Muộn thế này rồi, sao anh vẫn đứng ở đây? Ồ, hôm nay là sinh nhật của Diệp U Đàm, chắc anh đến đây để tưởng nhớ đến cô ấy.
Lam Tố Hinh đứng im nhìn anh, đang không biết có nên qua đó chào hỏi không thì anh bỗng quay lại, nhìn về phía cô.
Trên bầu trời xanh thẫm lúc nửa đêm treo một vầng trăng lưỡi liềm màu vàng nhạt, dường như ánh trăng rực rỡ đó đong đầy trong đôi mắt anh, đẹp vô cùng. Ở xa xa, tiếng thánh ca báo tin lành khẽ truyền đến. Dưới ánh trăng, trong tiếng ca, đối diện với ánh mắt dịu dàng của anh, Lam Tố Hinh cảm thấy tiếng trái tim mình khẽ rung lên.
Sắc đêm trầm lắng, hàng ngô đồng trên con đường dành cho người đi bộ chỉ còn là những chiếc bóng đen nhạt. Lam Tố Hinh đứng dưới bóng cây, chiếc áo trắng cô đang mặc tựa như nét bút lưu lại trên bức tranh thủy mặc thẫm màu. Anh Hạo Đông chăm chú nhìn cô, ánh mắt mơ màng, người tuy gần ngay trước mắt nhưng linh hồn như đang lơ lửng tận nghìn dặm xa.
Anh trầm mặc, Lam Tố Hinh cũng im