XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/540 lượt.

Hạo Đông phớt lờ, chỉ nhìn xoáy vào mẹ mình, nhắc lại: “Mẹ đã tố cáo Quảng Viễn?”
“Hạo Đông, Quảng Viễn cố ý gây thương tích cho con, xã hội pháp trị có nhiệm vụ quản thúc tất cả những hành vi lỗ mãng, cậu ta phải trả giá cho những hành động của mình.”
“Mẹ….” Anh Hạo Đông nói một cách khó khăn, giọng khàn đặc: “Xã hội pháp trị, giết người càng cần phải trả giá, đúng không?”
Mặt Anh phu nhân thoắt trắng xanh: “Hạo Đông…Con chỉ tự vệ thôi mà.”
Giọng nói của Anh Hạo Đông nhỏ đến mức gần như không thể nghe được: “Mẹ, con vẫn luôn cảm thấy mình có lỗi với cô ấy, vô cùng, vô cùng có lỗi với cô ấy.”
“Được rồi, Hạo Đông.” Anh phu nhân đột nhiên hoảng loạn, ngắt lời anh. “Đừng nói nữa! Tinh thần con không tốt, đừng nghĩ nhiều nữa, mau quay về phòng nghỉ ngơi đi!”
Anh Hạo Đông vẫn đứng yên ở đó. “Là con cam tâm tình nguyện đển Quảng Viễn đánh. Cho nên, mẹ à, xin mẹ đến cục cảnh sat rút đơn tố cáo có được không? Trong việc này con mới là đương sự, con không truy cứu, mẹ cũng không thể làm quá bổn phận của mình.”
Anh phu nhân không nói lại được, đành thở dài đánh xượt, gật đầu đồng ý với anh.
Lam Tố Hinh im lặng đứng ở phòng khách dưới lầu, ngẩng đầu theo dõi cuộc nói chuyện của hai mẹ con họ. Cô không nghe rõ lắm cuộc đối thoại của họ, chỉ thấy họ tranh cãi gì đó, cuối cùng, cô nhìn thấy Anh phu nhân khẽ gật đầu, bà bị con trai thuyết phục rồi.
Lát sau, Anh Hạo Đông quay đầu, nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, “Cô yên tâm về đi, ngày mai chúng tôi sẽ đến cục cảnh sát rút đơn tố cáo.”
Lam Tố Hinh cúi người, “Cảm ơn Anh thiếu gia, cảm ơn Anh phu nhân.”
Lúc A Thái lái xe đưa Lam Tố Hinh rời đi, cô không kìm được, quay đầu lại nhìn. Bên cửa số kính sát sàn ở tầng hai, sau tấm rèm sa lanh mỏng thấp thoáng một bóng dáng gầy gò đang đứng yên lặng.
Anh gầy quá! Đây là cảm giác xuất phát từ đáy lòng của Lam Tố Hinh. Tính ra đây là lần thứ ba cô gặp lại Anh Hạo Đông từ khi rời khỏi Anh gia. Cứ lần sau lại trông anh gầy hơn lần trước, có thể là do mấy ngày nay anh không ăn được gì. Nhìn anh giống một cây trúc, nổi rõ cả khung xương. Dường như trên khuôn mặt xanh xao đó chỉ có đôi măt vẫn còn sức sống.
Đôi mắt của Anh Hạo Đông không còn sáng trong, lấp lánh và thanh khiết như trước nữa mà đã trở nên âm u, thâm trầm, nhưng không hề vẩn đục, chỉ là tĩnh lặng, ẩn chứa vô số bí mật, những bí mật thậm chí đến bản thân anh cũng không thể biết.
Lam Tố Hinh dõi mắt nhìn bóng người đứng sừng sững bên cửa sổ tầng hai đó đến khi khuất hẳn, hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa.






Mưa triền miên cả tháng không dứt, cuối cùng cũng có ngày tạnh, mặt trời rực rỡ treo trên bầu trời thành một vòng tròn. Sau cơn mưa, ánh nắng rất dễ chịu, khiến tâm trạng con người cũng thoải mái hơn. Sau khi biết tin Anh gia chủ động rút đơn tố cáo, Quảng gia càng vui mừng.
Bà Quảng luôn miệng khấn A Di Đà Phật, “Coi như chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không cả rồi. Cửa ải này xem như đã vượt qua.”
Quảng Viễn thoát nạn, vợ chồng Diệp gia cũng thở phào nhẹ nhõm. Bà Diệp nói đó là do Anh gia biết hối lỗi nên mới chủ động rút đơn tố cáo. Lam Tố Hinh chỉ im lặng lắng nghe, không nói một lời. Cô không nói với họ chuyện cô đến Anh gia cầu xin, cũng không nói cho họ biết chính Anh Hạo Đông đã xin Anh phu nhân rút đơn tố cáo. Nói ra cũng chẳng có tác dụng gì, họ sẽ không bao giờ đón nhận tình cảm của anh.
Quảng Viễn suýt vì chuyện của Diệp gia mà dính vào kiện tụng, bà Diệp liền sắp xếp Chủ nhật mời anh ta đến nhà ăn cơm, tỏ lòng cảm ơn. Quảng Viễn liền đồng ý. Sau khi ăn xong, bà Diệp thấy trời nắng đẹp, bèn nói: “Hôm nay thời tiết rất đẹp, nếu cháu rảnh thì dạy Tố Hinh tập xe đạp nhé?”
Lam Tố Hinh vội nói: “Dì à, chiều nay cháu hẹn bạn đi dạo phố rồi!”
Quảng Viễn lái xe rất nhanh đến mức Lam Tố Hinh hơi cảm thấy bất an. Chẳng mấy chốc đã đến nơi, cô xuống xe, nói cảm ơn rồi nhắc anh ta một câu: “Anh lái xe cẩn thận một chút, anh đi quá nhanh, rất nguy hiểm.”
Anh ta nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, gật đầu: “Cảm ơn em đã nhắc nhở.”
Lam Tố Hinh xuống xe, đi vào khu trung tâm thương mại bên đường. Cô đi dọc các cửa hàng ngắm nghía, nhìn bên nọ, ngắm bên kia, đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Dáng người không cao, tóc húi cua, đó là Tôn Chí Cao. Lúc cô nhìn thấy cậu ta, vừa khéo cậu ta cũng nhìn thấy cô, vô cùng bất ngờ đi đến chào hỏi: “Lam Tố Hinh, đã lâu không gặp.”
Lam Tố Hinh không ngờ lại gặp Tôn Chí Cao ở đây, côo mỉm cười, gật đầu, “Đã lâu không gặp, cậu vẫn sống tốt chứ?”
“Vẫn tốt. À, đúng rồi, vì sao cậu đột nhiên chuyển trường vậy?”
Vấn đề này không dễ trả lời, Lam Tố Hinh liền nói sang chuyện khác. Đang nói chuyện, bà Tôn đi đến, nhìn thây cô, bà thân thiện cười hỏi: “Chí Cao, con gặp bạn học sao?”
“Mẹ, đây là Lam Tố Hinh, cô ấy đã ở lại nhà chúng ta một đêm, mẹ không nhớ sao?”
Bà Tôn hơi sửng sờ, nhìn Lam Tố Hinh từ đầu đến chân. Với nhãn lực của bà, rất dễ để phán đoán cô gái ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ, trang nhã, xinh đẹ