XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/712 lượt.

kia?”
“Đúng vậy, phu nhân, bà thực sự muốn kiện Quảng Viễn sao?”
“Đương nhiên, cậu ta đánh Hạo Đông bị thương, tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu!”
Hôm đó, Quảng Viễn đánh Anh Hạo Đông khiến anh ngã dúi xuống đường, nôn ọe. Lam Tố Hinh kinh hãi, vội ném chiếc ô trong tay, ra sức kéo anh ta lại. A Thái cũng chạy ra can, nếu không, không biết anh ta còn đánh anh thảm hại đến mức nào. Anh ta hùng hổ như con trâu đực đang phẫn nộ, ánh mắt đỏ ngầu, giận dữ quát: “Anh Hạo Đông, mày hại chết một người còn chưa đủ sao? Mày còn muốn hại chết nhiều người nữa hả?”
Lam Tố Hinh hơi chấn động, nhưng rất nhanh sau đó đã lắc đầu phủ nhận: “Dì à, sao dì lại nói vậy? Cháu không hận anh ấy không có nghĩa là cháu thích anh ấy!”
Bà Diệp nói một tràng dài: “Vậy thì tốt! Dì không yêu cầu cháu phải thù hận nó giống dì. Dì biết, nếu không có Anh gia cưu mang thì bây giờ cháu vẫn đang lưu lạc nơi đầu đường và dì cũng sẽ không gặp được cháu. Cháu mang ơn Anh gia cũng là lẽ đương nhiên, nhưng cháu tuyệt đối không thể thích Anh Hạo Đông. Cháu nhìn đấy, U Đàm đã chết tức tưởi khi đem lòng yêu nó. Bây giờ dì coi cháu như con gái ruột, nếu cháu cũng đi theo vết xe đổ của con bé thì dì không thể chịu được sự đả kích thêm một lần nữa đâu.”
“Cháu biết rồi, thưa dì!”
Lam Tố Hinh mơ hồ đáp lại. Cô thực sự nhận thấy giữa cô và Anh Hạo Đông có một mối quan tâm, gắn bó vô cùng chặt chẽ. Tuy đã rời khỏi Anh gia nhưng trước giờ cô vẫn luôn quan tâm đến anh. Sự quan tâm này…. Có phải là tình yêu không? Cô đột nhiên không muốn nghĩ nhiều về vấn đề này.
Chuyện Anh gia tố cáo Quảng Viễn tội cố ý gây thương tích, Quảng gia mời luật sư đi thỏa hiệp, hy vọng có thể giải quyết bằng cách hòa giải. Bởi chứng cứ anh ta động thủ đánh người vô cùng xác thực, nếu nhất quyết để phía cảnh sát xử lý vụ án theo đúng pháp luật thì phiền phức to. Bên Anh gia nhất quyết không chịu bỏ qua, bà Quảng lo lắng khóc lóc, trách mắng Quảng Viễn: “Sao con lại kích động như vậy chứ? Đánh người có thể giải quyết được việc không? U Đàm chẳng thể sống lại mà chính con cũng bị kiện cáo.”
Lam Tố Hinh thấy sự việc nghiêm trọng hơn cô tưởng. Chiều hôm đó, cô xin nghỉ sớm rồi lặn lội đến Anh gia, cầu xin Anh phu nhân giơ cao đánh khẽ, đừng truy cứu Quảng Viễn nữa. Anh ta vẫn còn trẻ, dính vào pháp luật, tiền đồ sau này rất đáng lo ngại.
Anh phu nhân lại khăng khăng nói: “Cái cậu Quảng Viễn đó không phải lần một lần hai muốn gây hấn với Hạo Đông. Mấy lần trước, tôi đã nhẫn nhịn cho qua nhưng lần này, cậu ta quá đáng quá. Cô có biết hai cú đấm đó đã khiến Hạo Đông hai ngày nay không ăn được bất cứ thứ gì không? Cứ ăn vào một chút là nôn ra hết.”
Quảng Viễn đã đấm hai nhát vào bụng của Anh Hạo Đông. Phần bụng là nơi tập trung nội tạng, không có xương bảo vệ, khi phải chịu sự tác động của ngoại lực, người ta sẽ cảm thấy vô cùng đau đớn. Hôm đó, Anh Hạo Đông về nhà, nằm cuộn tròn người, ăn gì cũng nôn ra sạch, mặt mũi thì trắng bệch, mồ hôi lạnh không ngừng tỏa ra. Anh phu nhân vừa đau lòng vừa tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói, nhất định Quảng Viễn phải trả giá đắt cho việc này.
“Phu nhân, Quảng Viễn chỉ nhất thời kích động thôi. Bà có thể rút lại đơn tố cáo không…”
“Tố Hinh…” Anh phu nhân khách khí ngắt lời cô, “Tôi rất xin lỗi, việc này không thể đồng ý với cô được. Tôi còn có việc, cô về đi. Để tôi bảo A Thái đưa cô về.”
Anh phu nhân khéo léo buông lời tiễn khách. Lam Tố Hinh đành biết ý mà cáo từ, lúc đang chuẩn bị ra ngoài, thì đột nhiên nghe thấy trên tầng hai vang lên một giọng nói khàn đặc: “Mẹ, mẹ đã tố cáo Quảng Viễn?”
Bất ngờ quay đầu, Lam Tố Hinh nhìn thấy ở cuối cầu thang, Anh Hạo Đông đã lặng lẽ đứng đó tự khi nào. Anh đứng ngược sáng, thân hình gầy gò, xanh xao, rất đáng thương.
Anh Hạo Đông không biết việc Anh phu nhân muốn kiện Quảng Viễn. Gần hai ngày nay, anh không thoải mái, không ăn được thứ gì, bị sốt nhẹ, nằm mê man trên giường. Chiều nay, đang mơ màng, đột nhiên anh nghe thấy giọng nói của Diệp U Đàm vang lên bên tai: “Hạo Đông, Hạo Đông….”
Mơ hồ mở mắt, anh cảm thấy rất kỳ lạ, Diệp U Đàm đang ở gần anh trong gang tấc. Bước xuống giường như người mộng du, anh khẽ khàng đi ra khỏi phòng, lúc đi đến đầu cầu thang, anh trừng mắt nhìn người thiếu nữa trong phòng khách, hoàn toàn sửng sốt. Là cô ấy ư? Cô ấy đến thật rồi? Cô ấy đang nói chuyện với mẹ anh, khuôn mặt đầy vẻ thành khẩn: “Phu nhân, Quảng Viễn chỉ nhất thời kích động thôi. Bà có thể rút lại đơn tố cáo không…”
Những lời cô nói đột nhiên khiến Anh Hạo Đông hoàn hồn. Nhầm rồi, nhận nhầm rồi, cô ấy không phải là Diệp U Đàm mà là Lam Tố Hinh. Im lặng đứng nghe hết cuộc đối thoại giữa hai người, anh hiểu lý do khiến cô đến đây, lên tiếng: “Mẹ, mẹ đã tố cáo Quảng Viễn?”
Lúc này, Anh phu nhân mới phát hiện Anh Hạo Đông đã tỉnh và không biết ra ngoài từ lúc nào, nghe thấy hết cuộc nói chuyện giữa bà và Lam Tố Hinh. Bà vội đứng dậy, khuôn mặt đầy vẻ quan tâm, bước lên cầu thang nói: “Hạo Đông, sao con lại ra ngoài này? Con cảm thấy khá hơn chút nào chưa?”
Anh