Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/542 lượt.

p trước mặt này đã có một cuộc sống nhiều biến đổi, hoàn toàn khác xa cô gái mồ côi, túng quẫn và nhem nhuốc tối hôm đó.
“Ồ, Lam Tố Hinh à! Bây giờ cháu sống ở đâu vậy?”
“Cháu sống ở nhà dì.”
Xem ra nhà dì cháu cũng khá giả, sao trước đây cháu nói không có người thân nào? Sao lại tìm được bà ấy?”
Lời nói tọc mạch của bà Tôn khiến Tôn Chí Cao ngượng ngùng, cậu ta lên tiếng vẻ trách cứ, “Mẹ!”
Lam Tố Hinh cũng không muốn nói nhiều, chỉ mỉm cười. Tôn Chí Cao sợ mẹ cậu ta sẽ còn hỏi những câu không thích đáng, vội nói: “Mẹ, chẳng phải mẹ còn muốn lênt ầng ba xem giày sao? Mẹ mau đi đi!”
“Vậy còn con?”
“Con không đi nữa, đồ thể thao con đã mua rồi, con ở đây nói chuyện với Lam Tố Hinh một lát.”
“Chí Cao, con đưa Tố Hinh đến quán trà bên kia ngồi nói chuyện đi, đừng để bạn đứng lâu.”
Lam Tố Hinh cười nhạt. Giờ không còn giống trước kia nữa rồi, bà Tôn vui vẻ để cô tiếp xúc với cậu con trai quý tử của bà ta, còn ra vẻ quan tâm, bảo cậu ta mời cô đến quán trà ngồi nói chuyện.
“Cậu có rảnh không? Đến quán trà ngồi một lát nhé?”
Lam Tố Hinh không từ chối lời mời của Tôn Chí Cao. Dù sao cậu ta cũng là một người bạn tốt, có lẽ vì vẫn còn trẻ nên chưa học được cái nhìn thực dụng khi đánh giá con người như bố mẹ cậu ta, khi cô gặp khó khăn, chỉ có cậu ta là thật lòng muốn giúp đỡ cô. Đáng tiếc, bản thân cậu ta cũng phải sống dựa vào bố mẹ, giúp cô thế nào được đây? Nếu lúc đó, cậu ta có thể giúp cô thì có lẽ cô đã gắn bó nửa đời còn lại với cậu ta rồi.
Tuy cậu ta không thể giúp đỡ được cô nhưng cô cảm kích cậu ta. Trong quãng thời gian khó khăn đó, bất kể người nào giúp đỡ cô, cho dù chỉ là một chút, cô cũng đều ghi nhớ sâu sắc.
Cùng Tôn Chí Cao đi vào quán trà, vừa ngồi xuống ghế, ánh mắt cô chợt lóe lên rồi lướt nhanh qua một bóng người. Sau giây phút sững sờ, cô đứng bật dậy, nói: “Thật ngại quá, tôi vào nhà vệ sinh một lát.”
Lam Tố Hinh không vào nhà vệ sinh, sau khi rời khỏi quán trà, cô đi đến gần một cây thông Noel dựng cách đó không xa. Sắp đến giáng sinh, khu trung tâm thương mại có trang trí một cây thông Noel rực rỡ sắc màu. Vòng ra phía sau cái cây, cô thấy Quảng Viễn đang đứng ở đó. Sự xuất hiện đột ngột của cô khiến anh ta giật mình. Cô chẳng nói một lời, nhìn anh ta chằm chằm.
Rõ ràng là sau khi đưa cô đến đây, anh ta đã không rời đi mà lén lút theo dõi cô.
Quảng Viễn nhìn xuống trước ánh nhìn chằm chằm của cô, “Anh xin lỗi!”
“Vì sao phải lén lút theo tôi?”
“Anh muốn biết…có phải em hẹn hò với Anh Hạo Đông không.”
Lam Tố Hinh trợn tròn mắt, “Quảng Viễn, anh quá đáng quá rồi đó! Tôi hẹn ai thì liên quan gì đến anh? Anh có tư cách gì để theo dõi tôi?”
Quảng Viễn đột nhiên ngẩng đầu lên, ngoan cố nói: “Nếu em hẹn Anh Hạo Đông thì có liên quan đến anh đấy. Em là em họ của U Đàm, em giống cô ấy như vậy, anh luôn coi em là cô ấy để yêu thương, bảo vệ. Anh không thể nhìn em giẫm lên vết xe đỗ của cô ấy.”
Lam Tố Hinh sững sờ nhìn anh ta, cảm thấy anh ta ngoan cố đến mức không thể hiểu được, “Quảng Viễn, tôi không phải là trẻ con, tôi biết rất rõ mình nên và không nên làm gì, không cần anh ở bên cạnh giám sát. Vì thế, sau này xin anh đừng làm vậy nữa.”
“Tố Hinh, có lẽ anh có phần quá đáng nhưng xin em tin tưởng anh, vì muốn tốt cho em nên anh mới làm vậy.”
Lam Tố Hinh cảm thấy lời nói của anh ta quá hoang đường, bực bội nói: “Vì anh muốn tốt cho tôi ư? Chẳng qua anh chỉ muốn áp đặt tôi mà thôi. Anh nhìn Anh Hạo Đông thế nào thì đó là chuyện của anh, xin anh đừng can thiệp vào cuộc sống của tôi nữa!”
“Tố Hinh, em không biết Anh Hạo Đông xấu xa thế nào đâu, U Đàm đã bị anh ta hại…”
“Quảng Viễn!” Lam Tố Hinh không muốn nghe anh ta nói nữa. “Mọi chuyện của họ không đến lượt người ngoài như anh phán xét. Anh hiểu rõ sự việc đến đâu? Anh có tư cách gì để nhận xét Anh Hạo Đông tốt hay không tốt?”
Sắc mặt của Quảng Viễn bỗng trắng bệch. “Em nói giúp cho Anh Hạo Đông sao?”
“Không phải tôi đang nói giúp cho anh ấy, tôi chỉ đứng trên lập trường khách quan mà nhìn nhận vấn đề. Việc chị U Đàm qua đời là sự cố ngoài ý muốn, không phải Anh Hạo Đông cố ý giết người. ANh ấy cũng suýt mất mạng vì chuyện này, không phải sao?”
Quảng Viễn cãi lại: “Hắn đáng bị như vậy!”
“Quảng Viễn, anh cãi cùn quá đấy!”
Lam Tố Hinh cảm thấy không thể tiếp tục nói chuyện với anh ta được nữa, liền quay đầu, rời đi.
Xảy ra việc này, Lam Tố Hinh ngồi uống trà sữa với Tôn Chí Cao cũng không cảm thấy vui vẻ nữa. Sau khi nói vài ba câu chuyện phiếm, cô liền cáo từ. Cậu ta vốn muốn hỏi số điện thọai của cô nhưng thấy dáng vẻ uể oải, mệt mỏi của cô thì lại không hỏi nữa. Cậu ta nghĩ có duyên sẽ gặp lại, không có duyên thì không thể miễn cưỡng. Sau khi cô không đến xem trận đá bóng, cậu ta đã hiểu ra, có một số người và một số việc không thể miễn cưỡng.
Xem ra, Tôn Chí Cao hiểu biết hơn Quảng Viễn nhiều.
Quảng Viễn mang bộ mặt ủ ê về nhà. Bà Quảng hỏi, “Trưa con không về nhà, ăn cơm ở đâu vậy?”
“Con ăn ở Diệp gia.”
Bà Quảng hơi ngạc nhiên, con trai lại đến Di