Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/707 lượt.
y chốc đã đứng trước mặt cô. Tài xế mở cửa xe, nhảy ra ngoài, vẻ mặt hết sức căng thẳng: “Tiểu thư, thật may cô vẫn chưa đi, có phải anh ta bị bệnh không? Anh ta vừa lên xe liền ngất xỉu. Nếu anh ta xảy ra chuyện gì thì tôi không chịu trách nhiệm nổi đâu.”
Lam Tố Hinh nghe thấy vậy thì chấn kinh, hoảng hốt nói: “Anh ấy ngất xỉu rồi?”
“Đúng vậy, tôi hỏi anh ta muốn đi đâu, hỏi mấy câu mà không nghe thấy tiếng trả lời. Quay lại nhìn mới phát hiện anh ta đã nằm nghiêng trên ghế, bất tỉnh nhân sự rồi. Nhìn qua gương chiếu hậu, tôi thấy cô vẫn chưa đi, vội vàng cho xe lùi lại. Bây giờ hoặc là cô cho anh ta xuống xe, hoặc là cô lên xe, tôi đưa hai người đến bệnh viện miễn phí.”
Lam Tố Hinh không chút do dự, vội vàng lên xe. Người Anh Hạo Đông mềm nhũn dựa vào ghế sau, hai mắt nhắm nghiền, hôn mê sâu. Cô đưa tay sờ trán anh, nóng như hòn than vậy. Cô biết cơ thể anh không chịu được gió lạnh, quả nhiên, anh phát sốt rồi. Chắc anh bị sốt lâu rồi nhưng vẫn cố gắng chịu đựng, không chịu rời đi. Sau khi cô cứng rắn đẩy anh lên xe, cơ thể anh mới đổ sụp.
Cô không đến bệnh viện mà bảo tài xế cho họ về Anh gia. Đầu Anh Hạo Đông từng bị thương, khi sốt cao phải dùng đúng thuốc. Cô không dám đưa anh đến bệnh viện vì sợ họ không hiểu rõ tiểu sử bệnh của anh mà cho anh dùng sai thuốc, cô nghĩ đưa anh về Anh gia vẫn hơn.
Lam Tố Hinh đưa Anh Hạo Đông trở về lúc đêm khuya, Anh phu nhân cảm kích vạn phần.
Đêm Giáng sinh, bà đã bảo bà Chu trang trí nhà sao cho có không khí và sắc màu của ngày lễ, để con trai bà được thư giãn nhưng không ngờ, anh lại càng buồn rầu, u uất. Vừa sáng sớm, anh đã làm loạn, đòi đặt hoa hồng trắng rồi mang đến mộ Diệp U Đàm, lúc ấy bà mới biết hôm nay là sinh nhật của cô ấy.
Từ nghĩa trang quay về, Anh Hạo Đông nhốt mình trong phòng, không ăn cơm. Anh Duy Hạ đưa Mộ Dung San về nhà, hỏi han tình hình của em trai, Anh phu nhân chỉ thở dài. ANh ta gắng sức an ủi: “Mẹ, Hạo Đông đã tốt hơn nhiều rồi. Mẹ đừng quá lo lắng, cứ từ từ rồi em sẽ khỏi hẳn.”
Mộ Dung San cũng phụ họa: “Đúng vậy, thời gian có thể chữa lành mọi vết thương. Cho Hạo Đông thêm chút thời gian, cậu ấy sẽ dần hồi phục thôi ạ.”
Anh phu nhân cũng chỉ mong như vậy, cả tối không đến làm phiền anh. Đến lúc chuẩn bị đi ngủ, bà lên thăm anh theo thói quen thì kinh ngạc phát hiện ra anh không ở trong phòng. Tìm khắp nhà cũng không thấy, không ai biết anh đã lặng lẽ bỏ đi đâu? Sức khỏe của anh vừa mới tốt lên một chút….
Lam Tố Hinh lập tức nói: “Dì à, cháu xin lỗi đã làm dì tỉnh ngủ.”
“DÌ chưa ngủ, vẫn nằm đợi cháu về. Con gái đêm hôm về muộn, bà mẹ nào ngủ được chứ!”
Lam Tố Hinh không ngờ bà lại nghĩ cho cô nhiều như vậy, đột nhiên nhớ lại quãng thời gian cô làm thêm trong quán ăn nhanh. Tối hôm ấy, có một bàn khách uống rượu đến rất muộn mới rời đi, lại đúng là bàn cô phục vụ, cô đành bất lực ở lại đến tận khuya. Sau khi về nhà, vừa mở cửa, mẹ cô đi từ trong phòng ra, hỏi han, thì ra bà cũng chưa ngủ, nằm đợi cô về.
Khóe mắt bỗng cay cay, nước mắt chực trào, cô nói: “Dì à, xin lỗi dì, để dì phải đợi cháu rồi!”
“Nhưng Tố Hinh, chẳng phải ban nãy cháu về nhà rồi sao? Còn đi đâu nữa?”
Ban nãy, Lam Tố Hinh về nhà, bà Diệp nghe thấy tiếng động, biết cô đã về thì yên tâm nhắm mắt, chuẩn bị ngủ, nhưng lát sau, lại nghe thấy tiếng mở cửa rất khẽ. Bà Diệp tưởng mình nghe nhầm, nghĩ Lam Tố Hinh mở cửa vào phòng mình, trong lúc mơ màng, bà nghe nhầm thành tiếng mở cửa lớn. Nằm một lúc lâu, vẫn không thấy yên tâm, bà khoác áo ngủ, bước xuống giường, đến phòng cô xem sao. Trong phòng không một bóng người, quá nhiên cô lại ra ngoài rồi.
Sao về rồi lại đi nữa chứ? Bà Diệp nghĩ mãi vẫn không lý giải được, đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới lầu, lúc đó, Lam Tố Hinh đã lên xe, đưa Anh Hạo Đông về Anh gia rồi, bà không thấy ai cả.
Lam Tố Hinh đi đâu được nhỉ? Bà Diệp không biết tìm cô ở đâu, buồn bã quay về phòng. Ông Diệp đang ngủ say, bà không biết nói cùng ai, đành thức, lắng tai nghe ngóng. Đợi mãi đến sốt ruột, đang định gọi ông Diệp dậy thì bà lại nghe thấy phía cửa lớn có tiếng động, thầm thở phào, cuối cùng cô đã về rồi.
Trước nghi vấn của bà Diệp, Lam Tố Hinh đành nói dối: “Cháu định về nhà sớm nhưng….các bạn kéo cháu đi cùng đoàn báo tin lành, cháu không tiện từ chối nên đồng ý. Lúc nãy cháu về nhà…là vì tối lạnh, vừa lúc đoàn báo tin lành đi ngang qua nhà mình nên cháu lên nhà khoác thêm áo.”
Dường như để chứng tỏ những lời Lam Tố Hinh nói là đúng, xa xa bên ngoài cửa sổ truyền đến giọng hát thánh ca, bà Diệp không nghi ngớ nữa nói: “Hóa ra là vậy, muộn quá rồi, cháu mau về tắm rửa rồi ngủ đi.”
Lam Tố Hinh thở phào, quay về phòng ngủ, nhắm mắt nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến Anh Hạo Đông.
Anh bị cảm lạnh, lúc được đưa về nhà thì đã sốt cao đến gần bốn mươi độ. Anh phu nhân vội vàng bảo A Thái lái xe đi đón bác sĩ Uông. Lam Tố Hinh không đợi được bác sĩ Uông đến, vì thực sự đã quá muộn, cô phải về. Anh phu nhân chu đáo, bảo Anh Duy H