Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 134535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/535 lượt.

o trái tim cô, xót xa vô hạn.
Cuối cùng, anh mệt mỏi thiếp đi giấc ngủ bình yên hơn nhiều. Anh vẫn nắm chặt tay cô, như người sắp chết đuối cố bám vào khúc gỗ trôi nổi giữa biển khơi, nhất quyết không chịu buông. Khi ánh hoàng hôn đã bao trùm vạn vật, cô đặt tay lên trán anh, kiểm tra nhiệt độ, cơn sốt đã hạ.






Khi Quảng Viễn xách một con ngỗng quay vàng ươm, thơm phức đến gõ cửa Diệp gia, bà Diệp nửa thật nửa đùa nói: “Ôi, Quảng Viễn, gặp cháu bây giờ thật đúng là quý hóa!”
“Bác gái, mấy ngày trước, cháu đi công tác nên không đến nhà mình được. Hôm nay đi qua Quảng Ký, nhìn thấy ngỗng quay nước vàng ươm, thơm phức mới ra lò, nhớ mọi người thích ăn món này nên cháu mua một con. Cháu cũng muốn đến xin bác bữa cơm tối, lâu lắm rồi cháu chưa được ăn món canh chân giò ngó sen bác hầm.”
Bà Diệp khách khí nói: “Quảng Viễn, hôm nay cháu lại có thời gian rỗi rãi sang nhà bác ăn cơm sao? Cháu không phải ở bên bạn gái à?”
Quảng Viễn ngơ ngác, không hiểu: “Bạn gái? Cháu lấy đâu ra bạn gái?”
“Hôm đó, bác gặp mẹ cháu đi chợ về, còn có một cô gái đi cùng mẹ cháu nói đó là bạn gái cháu!”
Nét cười trên khuôn mặt Thẩm Mỹ Kỳ cũng cứng lại, lúc hai người lướt qua nhau, cô ta đột nhiên nói một câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Quảng Viễn, anh đang trách tôi sao?”
Quảng Viễn hơi khựng lại, lời nói của Thẩm Mỹ Kỳ như một chiếc ghim, giữ chặt anh ta lại, anh ta đứng đó, cắn chặt răng, không nói tiếng nào.
Thẩm Mỹ Kỳ đi vòng đến trước mặt anh ta, nhìn chằm chằm rồi mạch lạc nói: “Tôi biết anh hối hận rồi nhưng chuyện này không liên quan đến tôi. Xin đừng đổ hết sai lầm của anh lên đầu tôi, nhìn thấy tôi mà anh sợ hãi như nhìn thấy quỷ vậy!”
Từng cầu từng từ của Thẩm Mỹ Kỳ đều như búa tạ, không ngừng giáng xuống trái tim của Quảng Viễn, khuôn mặt anh ta bỗng trắng bệch, chỉ biết há miệng mà không thốt ra được tiếng nào.
Thẫm Mỹ Kỳ không chút khách khí, nói tiếp: “Anh đến đây đón Lam Tố Hinh phải không? Đáng tiếc, cô ấy không ở đây mà đến Anh gia rồi. Anh gia đặc biệt phái người đến đón cô ấy, vừa nghe thấy Anh Hạo Đông bị bệnh, cô ấy liền lo lắng, sốt ruột xin nghỉ để đi thăm anh ta. Quảng Viễn, anh muốn đối xử với Lam Tố Hinh như với Diệp U Đàm phải không? Tôi e rằng cô ấy cũng giống Diệp U Đàm, mắt cô ấy chỉ có một mình Anh Hạo Đông mà thôi….”
“Câm miệng!” Quảng Viễn đột nhiên nổi giận, ngắt lời cô ta, “Chuyện của tôi, không cần cô xía vào!”
Thẩm Mỹ Kỳ cắn môi, giẫn dữ lườm anh ta rồi quay người rời đi, trước khi đi còn ném lại một câu: “Được, tôi sẽ chờ xem anh bại dưới tay Anh Hạo Đông một lần nữa.”
Câu nói này tựa như một mũi kim đâu sâu vào tim Quảng Viễn. Anh ta thở dốc, như một con mãnh thú bị thương đang đau khổ và bực tức. Nhảy lên xe, anh ta đạp chân ga, chiếc xe lao đi như gió lốc.
Quảng Viễn lái đến đường Triển Dương, con đường ven núi này khá rộng rãi và bằng phẳng, dọc đường toàn là biệt thự. Những tòa biệt thự đủ kiểu dáng tinh tế và đẹp mắt, bao quanh là hàng rào bằng hoa cỏ, khung cảnh đẹp như tranh vẽ.
Quảng Viễn dừng xe trước một cánh cổng lớn bằng đồng được chạm khắc vô cùng tinh xảo, nhảy xuống xe, anh ta không ngừng ấn chuông cửa. Chẳng mấy chốc, người làm vườn chạy đến, nhìn anh ta đầy nghi hoặc: “Anh…Sao anh lại đến đây? TIên sinh, nếu anh lại đến để làm phiền, chúng tôi báo cảnh sát đó.”
“Tôi không đến để làm phiền, tôi đến đón người. Lam Tố Hinh ở trong đó phải không? Bảo cô ấy ra đây mau!”
Người làm vườn nghe thấy vậy thì nói vẻ ngạc nhiên “Không có ai tên như vậy đâu!”
“Sao lại không có? Ông đừng lừa tôi! Không phải Anh Hạo Đông bị bệnh nên các người phái người đi đón cô ấy đến đây sao?”
“Nhị thiếu gia bị bệnh? Tôi không biểt việc này. Tiên sinh, vì trước đây các người liên tục đến làm phiền nên nhị thiếu gia và phu nhân không còn sống ở đây nữa rồi!”
Quảng Viễn hơi sững sờ, “Vậy họ sống ở đâu?”
Người làm vườn lắc đầu, đáp: “Tôi không thể nói được.”
Nói xong, ông ta quay người rời đi, bỏ lại Quảng Viễn đứng ngoài cửa, không ngừng gào thét như người điên: “Này, ông nói đi, bây giờ họ sống ở đâu?”
Sau khi gào thét hồi lâu không được tích sự gì, anh ta buồn bã quay lại xe, gục đầu trên vô lăng, không nhúc nhích, cảm giác thất bại và đau khổ không ngừng giày vò tâm trí. Lẽ nào số mệnh thực sự sắp đặt như thế sao? Cả Diệp U Đàm và Lam Tố Hinh đều hướng về phía Anh Hạo Đông như bị yểm bùa vậy. Một người đã như vậy rồi, người kia cũng nối gót, trong tim, trong mắt, chỉ có hắn ta. Hắn ta còn khống biết trân trọng! Quảng Viễn cố gắng để họ không bị hắn ta mê hoặc nhưng làm đủ cách vẫn vô dụng, thậm chí còn gây ra họa lớn….Hễ nghĩ đến điều này, trái tim anh ta lại như bị cứa đến đau buốt.
Cũng không biết anh ta đã gục mặt như thế bao lâu, đến lúc trời tối hẳn, bà Diệp gọi điện thoại đến: “Quảng Viễn, cháu đi đâu đón Tố Hinh vậy? Con bé đã tự về nhà rồi. Cháu đang ở đâu? Mau về ăn cơm đi, đồ ăn sắp nguội cả rồi!”
Lam Tố Hinh đã về nhà rồi, Quảng Viễn đột nhiên ngồi thẳng người,