Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/529 lượt.
“Vâng ạ, cháu sẽ về ngay.”
Lúc chuẩn bị khởi động xe, từ gương chiếu hậu, anh ta nhìn thấy một chiếc xe khác đang tiến đến gần, thây xe của anh ta dừng trước cửa, chiếc xe đó mau chống đỗ lại, người thanh niên mặc âu phục, đi giày da bóng lộn, phong độ ngời ngời ngồi trên ghế lái nhìn anh ta kinh ngạc, “Lại là anh, chẳng phải đã nói rõ rồi sao? Hôm nay anh lại đến đây có chuyện gì?”
Quảng Viễn nhận ra người này, đó là anh trai của Anh Hạo Đông – Anh Duy Hạ. Sauk hi Diệp U Đàm mất, Quảng Viễn từng cùng hai vợ chồng nhà họ Diệp đến căn nhà này để làm loạn, đòi công bằng. Lúc đó, Anh phu nhân đã tránh không gặp, chỉ để Anh Duy Hạ ra mặt xử lý mọi việc. Sau đó, họ đến Anh gia thêm lần nữa nhưng Anh Duy Hạ không để họ vào, mà trực tiếp ra ngoài nói chuyện với họ. Tính khí của anh ta rất hòa nhã, biết nhẫn nhịn. Trong lúc đau buồn, bà Diệp đã có hành vi quá khích nhưng từ đầu đến cuối, anh ta đều không báo cảnh sát đuổi họ đi, chỉ ra sức mềm mỏng hòa giải mọi việc.
Quảng Viễn cảm thấy con người Anh Duy Hạ không tồi, trong mắt anh ta, người này tốt hơn Anh Hạo Đông nhiều.
“Anh tiên sinh, tôi đến vì một chuyện…Các người có thể đừng làm phiền Lam Tố Hinh nữa được không? Anh Hạo Đông sống hay chết không liên quan đến cô ấy. Vì sao hễ hắn ta bị bệnh là các người liền đến đón cô ấy đi? Cô ấy đâu phải là bác sĩ?”
Anh Duy Hạ hơi ngơ ngác, lát sau mới cười nhạt: “Nhưng Quảng Viễn này, Lam Tố Hinh tình nguyện đi thăm Hạo Đông, đây là tự do của cô ấy, cũng chẳng liên quan gì đến anh nhỉ?”
Lời nói của Anh Duy Hạ như nhung gấm ẩn giấu kim bên trong, lấy chính lời nói của Quảng Viễn để công kích lại anh ta, nhất thời khiến Quảng Viễn nghẹn họng. Bực bội và bất lực, anh ta không nói một lời, khởi động xe. Trong tiếng động cơ gầm rú, lại nghe thấy Anh Duy Hạ nói thêm một câu: “Quảng Viễn, Lam Tố Hinh không phải là Diệp U Đàm, anh nên biết chừng mực, đừng ép bản thân mình đi vào ngõ cụt.”
Quảng Viễn khẽ chấn động rồi lẳng lặng lái xe rời đi, Anh Duy Hạ nhìn anh ta đi xa, nụ cười nhạt trên môi biến mất, thần sắc vô cùng phức tạp.
Đang chuẩn bị lái xe vào cửa lớn, điện thoại của Anh Duy Hạ reo vang. Anh ta nhìn màn hình, mệt mỏi nhận cuộc gọi, đầu máy bên kia vang lên một giọng nữ trong trẻo, dịu dàng khẽ trách cứ: “Duy Hạ, đã rất lâu rồi em chưa được gặp anh.”
“Em biết đó, gần đây mẹ thúc anh và San San kết hôn, ngày nào anh cũn phãi cùng cô ấy đi lựa cái này, chọn cái kia, thực sự rất bận, không có thời gian rãnh rỗi.”
“Duy Hạ, em biết anh phải ở bên cạnh Mộ Dung San nhưng anh có thể bỏ ra chút thời gian để ở bên em được không? Em cam tâm tình nguyện an phận làm người thứ ba, không dám tranh giành với cô ấy, chỉ cần thỉnh thoảng anh cho em được gặp anh. Tối nay em rất muốn gặp anh, anh có thể bớt chút thời gian không? Một tiếng thôi, không thì nửa tiếng cũng được.” Giọng nói nghe rất đáng thương.
Anh Duy Hạ day day ấn đường, buôn tiếng thở dài. “Lát nữa anh còn phải đưa San San đi ăn tối. Để tối anh xem tình hình thế nào rồi gọi lại cho em sau nhé!”
“Duy Hạ, em sẽ đợi điện thoại của anh.”
Dập máy, Anh Duy Hạ gục mặt lên vô lăng, bất lực không muốn cử động. Đến khi người làm vườn phát hiện r axe của anh đỗ ở ngoài cổng, liền chạy ra, “Đại thiếu gia, sao đến cổng rồi mà không vào?”
Anh Duy Hạ đi thẳng lên phòng, xối nước lạnh lên người để tinh thần tỉnh táo lại, sau đó thay quần áo, lái xe đi. Anh ta đi đón Mộ Dung San tại công ty Mộ Dung rồi đến một nhà hàng kiểu Pháp dùng bữa, sau bữa tối lại cùng cô ta đi khiêu vũ, chơi đến hơn mười một giờ mới đưa cô ta về.
Sau khi chia tay San San, anh ta lập tức đến bên một cô gái khác. Anh ta nhấc điện thoại gọi, chuôn mới reo được một hồi đã thấy bên kia bắt máy, giọng hết sức vui mừng: “Duy Hạ, em vẫn luôn đợi anh!”
“Em đang ở ký túc xá à? Ra ngoài đi, anh vẫn đứng đợi em ở đầu đường nhé!”
Lúc lái xe đến đầu đướng đó, từ xa đã nhìn thấy cô gái có mái tóc dài, mặc đồ màu tím nhạt lẻ loi đứng đó. Bóng dáng kiều diễm trong màn đêm thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh đèn khiến anh ta bất giác liên tưởng tới hồ yêu trong ‘Liêu trai chí dị’, dễ dàng khiến người ta bị mê hoặc rồi lún sâu nhưng vì không cùng một loại nên khi ở cùng nhau, phải trả một cái giá rất đắt.
Nhìn bóng dáng kiều diễm đó, Anh Duy Hạ hơi nhăn trán. Khoảng thời gian đẹp đẽ này không thể giúp anh ta bớt mỏi mệt, suy nghĩ nhiều khiến anh ta thêm mệt.
Sau bữa tối, Quảng Viễn nói với Lam Tố Hinh: “Cùng đi tản bộ nhé! Anh có chuyện muốn nói với em.”
Lam Tố Hinh định thoái thác nhưng thấy nét mặt anh ta rất kiên định nên do dự một lát rồi gật đầu đồng ý. Thực ra, cô có thể đoán được anh ta muốn nói gì với cô. Lúc vừa về đến nhà, bà Diệp nói Quảng Viễn đã đến trường đón cô, trong lòng cô bất giác run lên, đoán thế nào anh ta cũng biết chiều nay cô xin nghỉ. Giờ nhìn bộ dạng của anh ta, chắc chắn anh ta đã biết rồi, hơn nữa, có khi còn biết cả chuyện cô đến Anh gia.
Cô cùng Quảng Viễn tản bộ trong công viên ven